ĐẶNG THÙY TRÂM: NGỌN LỬA TUỔI ĐÔ MƯƠI RỰC CHÁY NƠI TUYẾN LỬA
Trong dòng chảy vàng son của lịch sử dân tộc, có những cái tên đã hóa thành bất tử, trở thành biểu tượng cho một thế hệ "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước". Đặng Thùy Trâm – người con gái Hà Nội mang tâm hồn nhạy cảm của một trí thức nhưng lại sở hữu một trái tim quả cảm, kiên cường – chính là một minh chứng sống động cho tinh thần anh dũng của thế hệ thanh niên thời hoa lửa ấy.
Ngày 22/6/1970, quân Mỹ mở cuộc càn quét lớn vào bệnh xá dã chiến. Để bảo vệ các thương binh không kịp di tản, nữ bác sĩ 28 tuổi đã không rút lui. Chị một mình cầm súng bắn trả quân thù để đánh lạc hướng và anh dũng ngã xuống khi tuổi đời còn quá xanh.
Sau trận đánh, một người lính Mỹ tên là Fredric Whitehurst nhặt được cuốn nhật ký của chị và định châm lửa đốt. Ngay lập tức, người thông dịch viên đi cùng đã ngăn lại bằng một câu nói lịch sử: "Đừng đốt, bản thân nó đã có lửa rồi!".
Ngọn lửa vô hình ấy đã giữ cho hai cuốn sổ tay vẹn nguyên suốt 35 năm lưu lạc trên đất Mỹ, trước khi vượt đại dương trở về với gia đình chị vào năm 2005. Khi được xuất bản, cuốn "Nhật ký Đặng Thùy Trâm" đã lấy đi nước mắt của hàng triệu độc giả và thổi bùng lên ngọn lửa lý tưởng cho thế hệ trẻ thời bình.
Năm 2006, Bác sĩ Đặng Thùy Trâm đã được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng hình ảnh người nữ bác sĩ kiên cường với nụ cười rạng rỡ vẫn sống mãi trong lòng đất mẹ Quảng Ngãi và trong trái tim của mỗi người dân Việt Nam. Chị chính là ngọn đuốc sáng, nhắc nhở chúng ta về giá trị của hòa bình và trách nhiệm sống cống hiến cho Tổ quốc hôm nay



