ĐẶNG THÙY TRÂM – NGỌN LỬA TUỔI HAI MƯƠI GIỮA CHIẾN TRƯỜNG QUẢNG NGÃI
ĐẶNG THÙY TRÂM – NGỌN LỬA TUỔI HAI MƯƠI GIỮA CHIẾN TRƯỜNG QUẢNG NGÃI
ĐẶNG THÙY TRÂM – NGỌN LỬA TUỔI HAI MƯƠI GIỮA CHIẾN TRƯỜNG QUẢNG NGÃI
Có những người sống một cuộc đời rất ngắn nhưng để lại một ngọn lửa rất dài.
Bác sĩ Đặng Thùy Trâm là một người như thế.
Chị sinh ngày 26/11/1942, lớn lên tại Hà Nội trong một gia đình trí thức có truyền thống ngành y. Sau khi tốt nghiệp Đại học Y khoa Hà Nội, năm 1966, Đặng Thùy Trâm tình nguyện vào chiến trường miền Nam.
Tháng 3/1967, chị đến Quảng Ngãi và được phân công công tác tại Đức Phổ.
Giữa chiến trường ác liệt, người nữ bác sĩ tuổi đôi mươi vừa phụ trách chuyên môn, vừa cùng đồng đội đối mặt với những trận càn quét, đánh phá và tình trạng thiếu thốn thuốc men, dụng cụ y tế.
Bệnh xá nhiều lần phải di chuyển để bảo toàn lực lượng.
Ngày 28/4/1969, trước tình hình khu vực bệnh xá Đức Phổ bị đánh phá dữ dội, cán bộ, nhân viên chuyển cơ sở về vùng Hố Bầu Tây thuộc khu vực Nước Đang để tiếp tục cứu chữa thương binh và nhân dân.
Trong hoàn cảnh ấy, Đặng Thùy Trâm vẫn bám trụ.
Chị không cầm súng chiến đấu trên tuyến đầu như những người lính bộ binh, nhưng mỗi ca cấp cứu, mỗi vết thương được băng bó, mỗi sinh mạng được giành lại từ lằn ranh sống chết cũng là một trận chiến.
Ngày 22/6/1970, trong một chuyến đi công tác tại khu vực Khe Nước Lạnh, chị bị lực lượng đối phương phục kích và hy sinh khi chưa đầy 28 tuổi.
Cuộc đời dừng lại, nhưng câu chuyện chưa kết thúc.
Những trang nhật ký của Đặng Thùy Trâm sau này được trở về với gia đình và được công bố, giúp hàng triệu người biết đến thế giới nội tâm của một nữ bác sĩ trẻ giữa chiến trường: có tình yêu gia đình, nỗi nhớ, những phút yếu lòng nhưng trên hết là trách nhiệm, lòng nhân ái và niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.
Ngày nay, tại Quảng Ngãi vẫn còn những địa điểm ghi dấu nơi chị từng sống, làm việc và hy sinh.
Đối với thế hệ trẻ, Đặng Thùy Trâm không phải một biểu tượng xa xôi.
Chị từng ở chính độ tuổi của hàng triệu đoàn viên, thanh niên hôm nay.
Sự khác biệt là tuổi hai mươi của chị được đặt giữa chiến tranh, và chị đã lựa chọn sống những năm tháng đẹp nhất của mình vì đồng đội và đất nước.
Đó chính là lý do “ngọn lửa tuổi hai mươi” vẫn còn cháy: nhắc mỗi người trẻ rằng tuổi trẻ chỉ thực sự có ý nghĩa khi biết sống cho điều lớn hơn chính mình.



