Bài viết

ĐẶNG THÙY TRÂM – NGƯỜI BÁC SĨ GIỮA LỬA ĐẠN QUẢNG NGÃI

Năm 1966, sau khi tốt nghiệp đại học, bác sĩ trẻ Đặng Thùy Trâm tình nguyện rời Hà Nội vào chiến trường Đức Phổ, Quảng Ngãi – nơi chiến tranh diễn ra vô cùng ác liệt. Giữa núi rừng, bom đạn và thiếu thốn, chị ngày đêm chăm sóc, cứu chữa thương binh, bệnh binh và nhân dân. Chị từng phụ trách Trạm Tiền phẫu Nam Đức Phổ, sau đó làm Trưởng Bệnh xá huyện Đức Phổ. Những trang nhật ký của chị ghi lại một tuổi trẻ đầy lý tưởng, tình yêu quê hương, tình đồng đội và những giằng co, xúc động rất đời thường của một cô gái trẻ giữa chiến tranh.

Đồng Tháp09/08/2026Xã Đăk Hà (Đoàn xã Đăk Hà)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cuối năm 1966, khi nhiều bạn bè cùng trang lứa đang bắt đầu cuộc sống của một người bác sĩ trẻ, Đặng Thùy Trâm lại lựa chọn một con đường khác.

Chị tình nguyện lên đường vào chiến trường Đức Phổ, Quảng Ngãi.

Đến với vùng đất Khu 5 trong những năm chiến tranh khốc liệt, chị phải làm việc trong điều kiện vô cùng thiếu thốn. Bệnh xá nằm giữa núi rừng, thường xuyên phải di chuyển để tránh sự truy quét của địch.

Tháng 4/1967, chị được giao phụ trách Trạm Tiền phẫu Nam Đức Phổ, trực tiếp cứu chữa thương binh, bệnh binh, cán bộ, chiến sĩ và nhân dân địa phương. Sau đó, chị được giao phụ trách Bệnh xá huyện Đức Phổ.

Mỗi ngày, những người bị thương được đưa về bệnh xá. Có người bị thương rất nặng, có người kiệt sức sau những trận chiến. Trong hoàn cảnh thiếu thuốc men và phương tiện y tế, người bác sĩ trẻ phải tận dụng từng dụng cụ, từng viên thuốc để cứu chữa cho bệnh nhân.

Chị không chỉ là một bác sĩ.

Với những người lính bị thương, chị còn giống như một người chị, người em, người thân trong gia đình.

Một cựu chiến binh từng được chị trực tiếp điều trị là ông Hào kể rằng ông và đồng đội được bác sĩ Đặng Thùy Trâm chăm sóc tại Bệnh xá Đức Phổ từ ngày 10/3 đến 10/4/1968. Ông nhớ chị là một nữ bác sĩ nhỏ nhắn, nhanh nhẹn, tận tình và luôn chăm sóc thương binh như người thân.

Trong những lúc hiếm hoi được nghỉ ngơi, Đặng Thùy Trâm viết nhật ký.

Chị viết về chiến trường, về những người đồng đội đã hy sinh, về những thương binh mình chăm sóc và cả nỗi nhớ gia đình, nhớ Hà Nội.

Qua những trang nhật ký, người đọc hôm nay có thể nhìn thấy một Đặng Thùy Trâm rất trẻ – một người con gái có những phút yếu lòng, có nỗi nhớ, có tình yêu và những ước mơ bình dị. Nhưng vượt lên tất cả là ý chí và lòng quyết tâm được sống, chiến đấu và làm tròn nhiệm vụ của một người thầy thuốc.

Ngày 22/6/1970, trên đường đi công tác từ vùng núi Ba Tơ về đồng bằng, Đặng Thùy Trâm và đồng đội bị địch phục kích tại khu vực khe Nước Lạnh, xã Ba Trang, huyện Ba Tơ, Quảng Ngãi. Chị đã anh dũng hy sinh khi chưa đầy 28 tuổi.

Chị ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng những gì chị để lại đã vượt qua thời gian.

Cuốn Nhật ký Đặng Thùy Trâm sau này được biết đến rộng rãi, trở thành một trong những tư liệu đặc biệt về tuổi trẻ Việt Nam trong chiến tranh.

Ngày nay, tại Đức Phổ, Quảng Ngãi, Bệnh xá Đặng Thùy Trâm được xây dựng và trở thành một địa chỉ giáo dục truyền thống. Nơi đây lưu giữ hình ảnh, hiện vật và những câu chuyện về nữ bác sĩ đã dành tuổi xuân của mình cho chiến trường Quảng Ngãi.

Câu chuyện về Đặng Thùy Trâm là câu chuyện về một người trẻ đã lựa chọn cống hiến tuổi xuân cho quê hương, đất nước.

Chị không phải một người sinh ra ở Quảng Ngãi, nhưng Quảng Ngãi đã trở thành quê hương thứ hai trong cuộc đời chị. Chính nơi đây đã ghi dấu những năm tháng đẹp nhất và cũng là nơi chị nằm lại mãi mãi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn