Bài viết

Đặng Thùy Trâm – Người bác sĩ không rời chiến trường

Tây Ninh12/08/2026Đoàn trường THPT Thái Hòa (Đoàn xã Thái Hòa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1967, khi nhiều cô gái cùng trang lứa đang sống cuộc đời của một sinh viên mới tốt nghiệp, Đặng Thùy Trâm lại lựa chọn một con đường khác.

Cô gái Hà Nội ấy vừa tốt nghiệp Đại học Y Hà Nội đã tình nguyện vào chiến trường miền Nam.

Chị được phân công phụ trách Bệnh xá Đức Phổ, Quảng Ngãi – nơi chủ yếu điều trị thương, bệnh binh và người dân trong vùng. Giữa bom đạn, thiếu thốn thuốc men và luôn phải di chuyển để tránh các cuộc càn quét, người nữ bác sĩ trẻ vẫn kiên trì bám trụ.

Đặng Thùy Trâm không chỉ chữa bệnh.

Chị còn chăm sóc, động viên những thương binh trẻ tuổi; tổ chức di chuyển bệnh nhân khi chiến sự diễn ra; xuống cơ sở và trực tiếp tham gia nhiều nhiệm vụ giữa vùng chiến trường ác liệt.

Trong những năm tháng ấy, chị viết nhật ký.

Những trang viết không chỉ kể về chiến tranh. Chúng kể về một cô gái trẻ biết nhớ nhà, biết yêu thương, có những phút yếu lòng và những ước mơ rất đỗi bình dị.

Nhưng phía sau những cảm xúc ấy là một ý chí mạnh mẽ.

Đặng Thùy Trâm hiểu rằng mình đang sống trong một thời đại mà tuổi trẻ phải lựa chọn.

Và chị đã lựa chọn dâng tuổi trẻ cho Tổ quốc.

Ngày 22 tháng 6 năm 1970, trên đường đi công tác từ vùng núi Ba Tơ về đồng bằng, Đặng Thùy Trâm không may lọt vào ổ phục kích và hy sinh tại Đức Phổ. Chị chưa đầy 28 tuổi.

Một cuốn nhật ký chị để lại sau đó đã trải qua một hành trình đặc biệt.

Một cựu binh Mỹ tên Frederic Whitehurst đã giữ lại cuốn nhật ký thay vì để nó bị tiêu hủy. Nhiều thập kỷ sau, cuốn nhật ký trở về với gia đình Đặng Thùy Trâm và được xuất bản, trở thành một trong những cuốn sách gây xúc động sâu sắc về chiến tranh Việt Nam.

Những trang nhật ký ấy khiến thế hệ hôm nay hiểu rằng những người đã hy sinh trong chiến tranh cũng từng là những người trẻ.

Họ biết nhớ.

Biết yêu.

Biết sợ.

Biết đau.

Nhưng họ vẫn bước vào nơi nguy hiểm nhất.

Đặng Thùy Trâm đã không sống đến ngày đất nước thống nhất năm 1975.

Nhưng những trang viết của chị đã vượt qua chiến tranh.

Chúng giúp một thế hệ sau hiểu rằng phía sau hai chữ “hòa bình” là những cuộc đời đã dang dở.

Và câu chuyện về người nữ bác sĩ ấy vẫn còn nguyên giá trị như một lời nhắn gửi:

Hãy trân trọng tuổi trẻ.

Hãy sống có lý tưởng.

Và hãy biết rằng những điều bình yên chúng ta đang có hôm nay từng là ước mơ của biết bao người đã nằm lại giữa chiến trường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Đặng Thùy Trâm – Người bác sĩ không rời chiến trường | Câu chuyện thời hoa lửa