Đặng Thùy Trâm – Người bác sĩ mang trái tim của người chiến sĩ
Đặng Thùy Trâm sinh ngày 26/11/1942 tại Hà Nội, trong một gia đình có truyền thống làm nghề y. Từ nhỏ, bà đã nuôi ước mơ trở thành bác sĩ để chữa bệnh và giúp đỡ những người có hoàn cảnh khó khăn.
Sau khi tốt nghiệp Trường Đại học Y khoa Hà Nội vào năm 1966, bà tình nguyện lên đường vào chiến trường miền Nam. Bà được phân công công tác tại một bệnh xá ở huyện Đức Phổ, tỉnh Quảng Ngãi.
Những năm tháng ở chiến trường là khoảng thời gian vô cùng gian khổ. Bệnh xá nằm sâu trong rừng, điều kiện thiếu thốn đủ bề. Thuốc men khan hiếm, dụng cụ y tế không đầy đủ, lương thực cũng không đủ để bảo đảm cuộc sống hằng ngày. Bên cạnh đó, bom đạn của chiến tranh luôn đe dọa tính mạng của các bác sĩ, y tá và thương binh.
Dù vậy, Đặng Thùy Trâm vẫn tận tụy chăm sóc bệnh nhân. Nhiều đêm, bà thức trắng để phẫu thuật cho thương binh dưới ánh đèn dầu leo lét. Có những lúc bệnh xá phải di chuyển liên tục để tránh sự truy quét của đối phương, nhưng bà vẫn kiên quyết ở lại để điều trị cho những người bị thương nặng.
Trong suốt thời gian làm việc tại chiến trường, bà đã ghi lại những suy nghĩ, cảm xúc và những câu chuyện hằng ngày vào cuốn nhật ký của mình. Trong đó, bà viết về tình yêu quê hương, tình đồng đội, nỗi nhớ gia đình và khát vọng hòa bình.
Ngày 22/6/1970, trên đường đi công tác, Đặng Thùy Trâm hy sinh khi mới 27 tuổi. Sau đó, cuốn nhật ký của bà được một sĩ quan Mỹ giữ lại thay vì tiêu hủy.
35 năm sau, cuốn nhật ký được trao lại cho gia đình và được xuất bản với tên gọi "Nhật ký Đặng Thùy Trâm". Cuốn sách đã gây xúc động mạnh mẽ đối với nhiều thế hệ độc giả trong và ngoài nước.
Câu chuyện của Đặng Thùy Trâm không chỉ phản ánh sự khốc liệt của chiến tranh mà còn thể hiện lòng nhân ái, tinh thần cống hiến và sự hy sinh cao đẹp của những người thầy thuốc trong thời hoa lửa.



