ĐẶNG THÙY TRÂM-Người để lại ngọn lửa trong những trang nhật kí

Miền Ký Ức | Đặng Thùy Trâm – Người để lại ngọn lửa trong những trang nhật ký
Có những con người bước vào lịch sử bằng những chiến công hiển hách.
Cũng có những con người chỉ để lại vài cuốn sổ tay đã úa màu theo năm tháng.
Nhưng chính những trang giấy ấy lại khiến hàng triệu người lặng đi khi đọc.
Đó là câu chuyện của bác sĩ Đặng Thùy Trâm.
Mùa thu năm 1966.
Khi nhiều bạn bè cùng trang lứa bắt đầu ổn định cuộc sống sau khi tốt nghiệp Đại học Y Hà Nội, Đặng Thùy Trâm lại chọn một con đường khác.
Chị tình nguyện vào chiến trường Quảng Ngãi.
Từ Hà Nội đến miền Trung là quãng đường dài hàng nghìn cây số.
Nhưng khoảng cách lớn hơn cả là từ một giảng đường đại học đến những cánh rừng đầy bom đạn.
Ở đó không có bệnh viện khang trang.
Không có phòng mổ hiện đại.
Không có đủ thuốc men.
Chỉ có những lán quân y dựng tạm giữa núi rừng, những ca cấp cứu diễn ra trong điều kiện vô cùng thiếu thốn và những người bác sĩ trẻ phải làm tất cả để giữ lại sự sống cho thương binh.
Mỗi ngày trôi qua đều là cuộc chạy đua với thời gian.
Có những đêm tiếng bom vẫn vọng từ xa, nhưng đôi tay của người bác sĩ vẫn không được phép dừng lại.
Giữa những ngày tháng ấy, Đặng Thùy Trâm giữ cho mình một thói quen.
Viết.
Sau mỗi ngày làm việc, chị ghi lại những điều đã trải qua.
Không phải để sau này nổi tiếng.
Không phải để ai đó đọc được.
Mà chỉ để giữ lấy những cảm xúc của một cô gái hai mươi mấy tuổi đang sống giữa chiến tranh.
Trong những trang nhật ký là nỗi nhớ Hà Nội.
Là tình yêu dành cho gia đình.
Là sự xót xa trước những người đồng đội ngã xuống.
Là niềm tin rằng rồi sẽ đến ngày đất nước hòa bình.
Những dòng chữ ấy không chỉ kể về chiến tranh.
Chúng kể về một con người.
Ngày 22 tháng 6 năm 1970.
Trên đường công tác, Đặng Thùy Trâm hy sinh khi mới 27 tuổi.
Sau trận đánh, hai cuốn nhật ký của chị rơi vào tay một đơn vị quân đội Hoa Kỳ.
Theo lời kể của Frederic Whitehurst – người sau này lưu giữ chúng – một phiên dịch đã nói:
"Đừng đốt cuốn sổ này. Trong đó đã có lửa."
Chính câu nói ấy đã khiến những cuốn nhật ký không bị thiêu hủy.
Ba mươi lăm năm sau, chúng trở về với gia đình chị tại Việt Nam.
Năm 2005, Nhật ký Đặng Thùy Trâm được xuất bản.
Hàng triệu độc giả lần đầu tiên biết đến những suy nghĩ rất đỗi bình dị của một nữ bác sĩ trẻ giữa chiến tranh.
Chiến tranh đã lùi xa.
Những cánh rừng năm ấy cũng đã đổi khác.
Nhiều đồng đội của chị không còn.
Nhưng mỗi khi lật mở cuốn nhật ký, người đọc vẫn bắt gặp một tuổi trẻ đầy nhiệt huyết, một trái tim biết yêu thương và một niềm tin chưa bao giờ tắt.
Có lẽ, điều khiến Đặng Thùy Trâm sống mãi không chỉ là những gì chị đã làm.
Mà còn là cách chị đã sống.
Một con người bình thường.
Một bác sĩ trẻ.
Một người con của Hà Nội.
Đã dành những năm tháng đẹp nhất của tuổi xuân cho những con người mình chưa từng quen biết.
Để rồi, hơn nửa thế kỷ sau, những dòng chữ viết giữa khói lửa vẫn nhắc chúng ta nhớ rằng:
Có những ký ức không bao giờ cũ.
Và có những con người, dù thời gian trôi qua bao lâu, vẫn luôn là một phần của một thời hoa lửa.



