Người có công giúp đỡ cách mạng

Đặng Thùy Trâm – người nữ bác sĩ giữa chiến trường

Đặng Thùy Trâm sinh năm 1942 tại Hà Nội, trong một gia đình trí thức. Tốt nghiệp Đại học Y khoa Hà Nội, chị tình nguyện vào chiến trường miền Nam.

Hà Nội27/08/2026Lê Hữu Tập (Đoàn xã Vị Thanh 1)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đặng Thùy Trâm – người nữ bác sĩ giữa chiến trường

Đặng Thùy Trâm sinh năm 1942 tại Hà Nội, trong một gia đình trí thức. Tốt nghiệp Đại học Y khoa Hà Nội, chị tình nguyện vào chiến trường miền Nam.

Năm 1967, Đặng Thùy Trâm được phân công làm bác sĩ phụ trách một bệnh xá ở Đức Phổ, Quảng Ngãi.

Chiến trường lúc ấy vô cùng khốc liệt.

Bệnh xá nằm giữa vùng chiến sự, thiếu thốn đủ thứ: thuốc men, dụng cụ y tế, lương thực và cả những điều kiện tối thiểu để cứu chữa người bệnh.

Nhưng Đặng Thùy Trâm vẫn ở lại.

Chị chăm sóc thương binh, điều trị cho người dân và nhiều lần trực tiếp đối mặt với nguy hiểm. Có những lúc máy bay địch ném bom, bệnh xá phải sơ tán. Có những thương binh quá nặng không thể di chuyển, chị vẫn tìm cách cứu chữa.

Những ngày tháng ấy được chị ghi lại trong nhật ký.

Đó là những trang viết chứa đựng tình yêu thương, nỗi nhớ gia đình, những phút yếu lòng và cả quyết tâm chiến đấu.

Đặng Thùy Trâm không phải một con người không biết sợ.

Ngược lại, qua nhật ký, người đọc thấy một cô gái trẻ có những lúc nhớ mẹ, nhớ gia đình, nhớ Hà Nội, có lúc buồn và có lúc day dứt.

Nhưng sau tất cả, chị vẫn trở lại với công việc của mình.

Ngày 22-6-1970, Đặng Thùy Trâm hy sinh trên đường công tác khi bị lực lượng đối phương phát hiện.

Chị mới 27 tuổi.

Hai cuốn nhật ký của Đặng Thùy Trâm sau này được giữ lại và trở về Việt Nam. Khi được xuất bản với tên “Nhật ký Đặng Thùy Trâm”, những trang viết ấy đã khiến hàng triệu người xúc động.

Bởi trong đó không chỉ có chiến tranh.

Có một cô gái trẻ.

Có tình yêu.

Có nỗi nhớ.

Có nước mắt.

Có những ước mơ còn dang dở.

Và có một trái tim luôn hướng về những người đang cần mình.

Đặng Thùy Trâm đã nằm lại ở tuổi 27, nhưng những trang nhật ký của chị đã giúp nhiều thế hệ hiểu rằng phía sau những con số của chiến tranh luôn là những con người bằng xương bằng thịt, biết yêu, biết nhớ và biết hy sinh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn