Đặng Thùy Trâm: Người thắp lửa giữa rừng già Đức Phổ
Đặng Thùy Trâm: Người thắp lửa giữa rừng già Đức Phổ
Rời xa thủ đô hoa lệ, nữ bác sĩ trẻ Đặng Thùy Trâm dấn thân vào vùng đất lửa Quảng Ngãi với một chiếc ba lô nặng trĩu thuốc men và một trái tim đầy lý tưởng. Trạm xá của chị nằm sâu trong rừng, thực chất chỉ là những lán trại tạm bợ che bằng lá trung quân. Tại đây, chị không chỉ đối mặt với bom đạn mà còn với sự thiếu thốn khủng khiếp về y tế.
Có những đêm, chị phải thực hiện ca mổ dưới ánh đèn pin trong khi máy bay giặc quần đảo trên đầu. Chị đã khóc khi phải cưa chân một thương binh trẻ mà không có đủ thuốc tê, chỉ biết nắm chặt tay anh và nói: "Cố lên em, chị ở đây!". Những nỗi đau ấy chị trút hết vào cuốn nhật ký nhỏ. Chị viết về nỗi nhớ mẹ da diết, nhớ hơi ấm của Hà Nội, nhưng trên hết là khát vọng được cống hiến: "Đời người chỉ sống có một lần, phải sống sao cho khỏi xót xa, ân hận vì những năm tháng đã sống hoài, sống phí".
Ngày 22/6/1970, một trận càn lớn ập đến. Để bảo vệ các thương binh đang điều trị, một mình chị với khẩu súng trong tay đã chiến đấu chống lại cả một toán quân địch. Chị hy sinh trên sườn đồi khi chưa kịp thực hiện lời hứa trở về thăm mẹ. Cuốn nhật ký của chị sau này đã lay động hàng triệu trái tim trên khắp thế giới khi được công bố. Nó không chỉ là những trang sử cá nhân, mà là bằng chứng sống động về một thế hệ trí thức sẵn sàng xếp bút nghiên, cầm súng và cầm dao mổ để bảo vệ nhân phẩm và tự do của dân tộc.



