Đặng Thùy Trâm – Nhật ký còn mãi với thời gian
Đặng Thùy Trâm – Nhật ký còn mãi với thời gian
Có những cuốn sách được viết bằng mực. Có những trang sử được viết bằng máu. Nhưng cũng có những cuốn nhật ký được viết bằng cả một trái tim yêu nước. Đó là “Nhật ký Đặng Thùy Trâm” – cuốn nhật ký của nữ bác sĩ trẻ đã trở thành biểu tượng đẹp về lý tưởng sống của tuổi trẻ Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh.
Đặng Thùy Trâm sinh năm 1942 tại Hà Nội trong một gia đình có truyền thống ngành y. Sau khi tốt nghiệp Trường Đại học Y khoa Hà Nội, chị có thể lựa chọn làm việc tại một bệnh viện lớn, sống bên gia đình và có một tương lai bình yên. Nhưng khi đất nước đang chìm trong khói lửa, chị đã tình nguyện vào chiến trường Quảng Ngãi để chăm sóc, cứu chữa thương binh và đồng bào.
Nơi chiến trường, cuộc sống vô cùng gian khổ. Những bệnh xá chỉ là những căn hầm nhỏ giữa rừng sâu. Thuốc men thiếu thốn, dụng cụ y tế sơ sài, bom đạn luôn rình rập. Có những ca mổ phải thực hiện dưới ánh đèn dầu leo lét, có lúc vừa phẫu thuật vừa nghe tiếng máy bay gầm rú trên đầu. Dẫu vậy, người nữ bác sĩ trẻ chưa bao giờ chùn bước.
Trong cuốn nhật ký của mình, chị không chỉ ghi lại những khó khăn của chiến tranh mà còn gửi gắm tình yêu thương dành cho đồng đội, cho người bệnh và niềm tin mãnh liệt vào ngày đất nước thống nhất. Chị từng viết rằng mình luôn mong được sống, được cống hiến và được chứng kiến ngày hòa bình, nhưng nếu phải hy sinh thì cũng không hối tiếc vì đã sống trọn vẹn cho Tổ quốc.
Ngày 22 tháng 6 năm 1970, trên đường công tác, Đặng Thùy Trâm đã anh dũng hy sinh khi mới 27 tuổi. Sau trận đánh, một sĩ quan quân đội Mỹ thu giữ cuốn nhật ký của chị. Theo quy định lúc bấy giờ, mọi tài liệu thu được đều phải tiêu hủy. Nhưng khi đọc những dòng chữ thấm đẫm tình người và khát vọng hòa bình, người phiên dịch đã nói với ông: “Đừng đốt cuốn sổ này, trong đó đã có lửa.” Chính câu nói ấy đã giúp cuốn nhật ký được gìn giữ suốt 35 năm trước khi trở về với gia đình chị tại Việt Nam.
Khi được xuất bản, “Nhật ký Đặng Thùy Trâm” đã lay động hàng triệu độc giả trong và ngoài nước. Người ta không chỉ thấy một nữ bác sĩ quả cảm mà còn thấy một cô gái trẻ với những ước mơ rất đời thường: nhớ mẹ, nhớ Hà Nội, yêu cuộc sống và khao khát hòa bình. Chính sự chân thật ấy đã làm nên sức sống bền bỉ của cuốn nhật ký.
Đối với thế hệ trẻ hôm nay, câu chuyện của Đặng Thùy Trâm là lời nhắc nhở sâu sắc rằng lòng yêu nước không chỉ thể hiện nơi chiến trường mà còn được thể hiện trong cách mỗi người sống có trách nhiệm, biết cống hiến và không ngừng vươn lên. Là sinh viên, chúng ta càng cần học tập nghiêm túc, rèn luyện đạo đức, nuôi dưỡng lý tưởng đẹp và mang kiến thức của mình phục vụ cộng đồng, để xứng đáng với sự hy sinh của các thế hệ đi trước.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ngọn lửa trong cuốn nhật ký của Đặng Thùy Trâm vẫn còn cháy mãi. Đó là ngọn lửa của tình yêu Tổ quốc, của lòng nhân ái, của khát vọng cống hiến và niềm tin vào tương lai. Ngọn lửa ấy sẽ luôn soi sáng con đường của tuổi trẻ Việt Nam hôm nay và mai sau.
Xin được mượn hình ảnh “ngọn lửa” trong cuốn nhật ký để kết thúc bài dự thi này: Dù thời gian có trôi qua, ngọn lửa yêu nước và lý tưởng sống cao đẹp của bác sĩ Đặng Thùy Trâm sẽ mãi được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác, để mỗi người trẻ Việt Nam sống đẹp hơn, trách nhiệm hơn và cống hiến nhiều hơn cho Tổ quốc.



