Đặng Thùy Trâm – Nhật ký giữa chiến trường
Giữa chiến trường khốc liệt, nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc, có một người bác sĩ trẻ vẫn ngày đêm miệt mài cứu chữa thương binh. Đó là Đặng Thùy Trâm.
Chị vào chiến trường Quảng Ngãi khi tuổi đời còn rất trẻ. Công việc của chị không chỉ là chữa bệnh, mà còn phải đối mặt với bom đạn, thiếu thốn thuốc men, điều kiện vô cùng khắc nghiệt.
Có những đêm, thương binh chuyển về quá nhiều, chị phải thức trắng để phẫu thuật. Có lúc không đủ thuốc, chị phải tự tìm cách xoay xở, dùng những phương pháp đơn giản nhất để cứu người.
Nhưng điều đặc biệt không chỉ nằm ở công việc, mà còn ở những dòng nhật ký chị viết.
Trong đó có nỗi nhớ gia đình, có những trăn trở về cuộc sống, có cả những suy nghĩ rất đời thường của một cô gái trẻ. Nhưng trên tất cả, là tình yêu đất nước và niềm tin vào ngày mai.
Chị từng viết:
“Đời phải trải qua giông tố nhưng không được cúi đầu trước giông tố.”
Năm 1970, chị hy sinh trong một trận càn của địch. Cuốn nhật ký của chị được một người lính Mỹ giữ lại, rồi nhiều năm sau mới được trao trả về Việt Nam.
Những trang viết ấy không chỉ là kỷ niệm cá nhân, mà trở thành một “nhân chứng sống” về chiến tranh – nơi con người vẫn giữ được tình yêu, lý tưởng và niềm tin ngay giữa mất mát.



