ĐẶNG THÙY TRÂM – NHẬT KÝ GIỮA CHIẾN TRƯỜNG
Đặng Thùy Trâm sinh năm 1942 tại Hà Nội trong một gia đình có truyền thống ngành y. Từ nhỏ, chị đã học rất giỏi và nuôi ước mơ trở thành bác sĩ để chữa bệnh cứu người.
Sau khi tốt nghiệp Đại học Y khoa Hà Nội, thay vì ở lại thành phố với cuộc sống ổn định, chị tình nguyện vào chiến trường Quảng Ngãi – một trong những nơi ác liệt nhất thời bấy giờ.
Tại đây, chị làm việc trong một bệnh xá nhỏ giữa rừng. Thuốc men vô cùng thiếu thốn, điều kiện sinh hoạt rất khó khăn. Nhiều đêm, tiếng bom đạn vang lên khắp nơi, nhưng chị vẫn cùng đồng đội cứu chữa thương binh.
Có những lúc bệnh xá bị địch truy quét, chị phải vừa chăm sóc thương binh vừa tìm cách di chuyển họ đến nơi an toàn. Nhiều thương binh nặng được chị tận tình chăm sóc như người thân trong gia đình.
Điều đặc biệt là mỗi tối, chị thường ghi lại những suy nghĩ, cảm xúc của mình vào một cuốn nhật ký nhỏ. Trong những trang nhật ký ấy có tình yêu gia đình, tình yêu quê hương và niềm tin mãnh liệt vào ngày đất nước hòa bình.
Chị từng viết về những người đồng đội đã hy sinh, về nỗi nhớ Hà Nội và về trách nhiệm của người bác sĩ trong thời chiến. Dù đối mặt với hiểm nguy, chị vẫn luôn lạc quan và yêu cuộc sống.
Ngày 22 tháng 6 năm 1970, trên đường công tác, Đặng Thùy Trâm đã anh dũng hy sinh khi mới 27 tuổi.
Sau chiến tranh, cuốn nhật ký của chị được một cựu binh Mỹ gìn giữ suốt nhiều năm. Sau đó, cuốn nhật ký được trao trả cho gia đình và được xuất bản với tên gọi "Nhật ký Đặng Thùy Trâm".
Khi cuốn sách ra đời, hàng triệu người đã xúc động trước những dòng viết chân thành của một nữ bác sĩ trẻ. Họ nhận ra rằng đằng sau những người anh hùng là những con người rất đỗi bình dị, có ước mơ, tình cảm và khát vọng sống như bao người khác.
Đặng Thùy Trâm đã không trực tiếp cầm súng chiến đấu, nhưng chị đã chiến đấu bằng lòng nhân ái, trách nhiệm và tình yêu thương con người. Cuộc đời của chị là tấm gương đẹp về sự cống hiến và lòng yêu nước của tuổi trẻ Việt Nam.



