ĐẶNG THÙY TRÂM – NHỮNG DÒNG NHẬT KÍ NỞ HOA GIỮA CHIẾN TRƯỜNG
Tác giả: Đỗ Thị Hiểu Phương Lớp: K15H.GDTH Trường Đại học Hải Dương
Có những con người bước vào lịch sử không phải bằng một chiến thắng quân sự lớn, mà bằng sự tận tụy với những con người bên cạnh mình. Đặng Thùy Trâm là một người như thế.
Chị sinh ngày 26 tháng 11 năm 1942 tại Hà Nội, trong một gia đình trí thức. Sau khi tốt nghiệp Đại học Y khoa Hà Nội, chị tình nguyện vào miền Nam công tác trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ.
Năm 1967, Đặng Thùy Trâm vào chiến trường Quảng Ngãi và công tác tại một bệnh viện dã chiến.
Công việc của một bác sĩ giữa chiến trường vô cùng gian khổ.
Không có bệnh viện hiện đại.
Không có đầy đủ thuốc men.
Không có những điều kiện an toàn.
Thay vào đó là những thương binh được đưa về sau các trận chiến, những ca cấp cứu liên tục và nguy cơ máy bay, bom đạn có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.
Đặng Thùy Trâm vẫn ở lại.
Chị chăm sóc thương binh.
Điều trị cho những người lính.
Ghi chép lại những gì mình chứng kiến.
Trong những trang nhật ký, chị thể hiện tình yêu đối với quê hương, đồng đội và những người thân yêu. Những trang viết ấy sau này trở thành một tư liệu đặc biệt về đời sống tinh thần của một nữ bác sĩ trẻ trong chiến tranh.
Ngày 22 tháng 6 năm 1970, Đặng Thùy Trâm hy sinh tại Quảng Ngãi trong một trận càn.
Chị mới 27 tuổi.
Hai mươi bảy tuổi.
Một độ tuổi mà hôm nay nhiều người trẻ mới bắt đầu sự nghiệp, bắt đầu xây dựng tương lai.
Đặng Thùy Trâm đã dành những năm tháng đẹp nhất của mình cho bệnh viện dã chiến và những người bị thương.
Sau khi chị hy sinh, cuốn nhật ký của chị được một người lính Mỹ giữ lại. Nhiều năm sau, gia đình chị nhận lại được những trang nhật ký ấy.
Cuốn “Nhật ký Đặng Thùy Trâm” sau đó được xuất bản và trở thành một tác phẩm có sức lan tỏa lớn.
Nhưng điều khiến người đọc xúc động không chỉ là những câu chữ trong nhật ký.
Đó là hình ảnh một người trẻ biết yêu, biết nhớ, biết đau, biết hy vọng nhưng vẫn lựa chọn ở lại nơi chiến trường.
Đặng Thùy Trâm không phải một nhân vật xa lạ với những cảm xúc của con người.
Chính vì vậy, câu chuyện của chị trở nên gần gũi.
Chị đã ra đi ở tuổi 27, nhưng những trang nhật ký còn lại đã giúp các thế hệ sau hiểu hơn về con người thật phía sau những con số của chiến tranh.
Một bác sĩ.
Một người con.
Một người đồng đội.
Một người phụ nữ trẻ.
Và một người đã dành tuổi thanh xuân để cứu chữa những người khác.
Nhớ về Đặng Thùy Trâm là nhớ về một thế hệ đã sống rất đẹp trong những năm tháng khắc nghiệt nhất.



