Bài viết

ĐẶNG THÙY TRÂM – NHỮNG TRANG NHẬT KÝ GIỮA LỬA ĐẠN

Tác giả: Vũ Thị Ánh Nguyệt Lớp: K13B.GDTH Trường Đại học Hải Dương

Quảng Ngãi16/08/2026xã Nam An Phụ (Xã Nam An Phụ)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa chiến trường Quảng Ngãi những năm chiến tranh, có một nữ bác sĩ trẻ ngày ngày chăm sóc những người bị thương. Chị là Đặng Thùy Trâm.

Sinh năm 1942 tại Hà Nội, sau khi tốt nghiệp Đại học Y khoa Hà Nội, Đặng Thùy Trâm tình nguyện vào chiến trường miền Nam. Chị công tác tại một bệnh xá ở Đức Phổ, Quảng Ngãi.

Ở đó, công việc của một bác sĩ không chỉ là chữa bệnh trong điều kiện thiếu thốn. Đó còn là những ngày đối mặt với thương binh, những ca cấp cứu, những đêm không ngủ và nỗi lo thường trực về sự an toàn của đồng đội. Giữa hoàn cảnh ấy, Đặng Thùy Trâm vẫn viết nhật ký. Những trang viết của chị không chỉ nói về chiến tranh. Trong đó còn có tình yêu gia đình, nỗi nhớ quê nhà, tình cảm với đồng đội, những suy nghĩ về cuộc sống và cả những phút giây yếu lòng của một người trẻ.

Ngày 22/6/1970, Đặng Thùy Trâm hy sinh khi mới 27 tuổi nhưng câu chuyện của chị chưa dừng lại ở đó. Nhiều năm sau, những cuốn nhật ký được tìm thấy và đưa trở về Việt Nam. Từ những trang giấy được viết giữa chiến trường, một thế hệ sau chiến tranh có cơ hội nhìn thấy một phần rất đời thường của người trẻ trong thời đại ấy.

Điều khiến mình xúc động nhất khi đọc về Đặng Thùy Trâm là chị không hiện lên như một nhân vật lịch sử xa xôi. Chị hiện lên như một cô gái trẻ. Cũng nhớ nhà. Cũng có những lúc buồn. Cũng mong một ngày được trở về. Chính sự đời thường ấy khiến câu chuyện trở nên gần gũi. Nó nhắc chúng ta rằng những người đã sống trong chiến tranh không phải những con người khác biệt với chúng ta. Họ cũng từng có những ước mơ và một tương lai phía trước. Chỉ có điều, tuổi trẻ của họ đã diễn ra giữa chiến tranh.

Ngày hôm nay, khi có thể bình yên học tập, làm việc, trở về nhà sau một ngày bình thường, có lẽ chúng ta càng hiểu hơn giá trị của hòa bình.

Có những trang nhật ký được viết trong những năm tháng khốc liệt nhất, nhưng khi chiến tranh đã lùi xa, chúng vẫn còn đủ sức nhắc một thế hệ sau rằng: hòa bình không phải điều tự nhiên mà có.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn