Bài viết

ĐẶNG THÙY TRÂM – NHỮNG TRANG NHẬT KÝ GIỮA LỬA ĐẠN

Có một cô gái đã bước vào chiến tranh bằng chiếc áo blouse trắng.

13/08/2026xã Ea Na (Xã Ea Na)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
ĐẶNG THÙY TRÂM – NHỮNG TRANG NHẬT KÝ GIỮA LỬA ĐẠN

Cô không cầm trên tay những điều người ta thường nghĩ đến khi nhắc về chiến trường. Cô mang theo thuốc men, những trang giấy, một trái tim của người thầy thuốc và nỗi nhớ gia đình luôn ở lại trong lòng. Cô gái ấy là Đặng Thùy Trâm. Sinh năm 1942 tại Hà Nội, Thùy Trâm tốt nghiệp Đại học Y Hà Nội rồi tình nguyện vào chiến trường miền Nam. Năm 1967, chị được phân công làm công tác tại một bệnh xá ở Đức Phổ, Quảng Ngãi.

Giữa những ngày chiến tranh khốc liệt, chị chữa trị cho thương binh, chăm sóc những người bị thương và ghi lại những suy nghĩ của mình trong một cuốn nhật ký. Những trang giấy ấy có khi là nỗi nhớ mẹ, nhớ Hà Nội. Có khi là những dòng viết trong cô đơn. Có khi là sự đau đớn trước những mất mát mà chiến tranh mang đến. Nhưng bên cạnh tất cả những điều ấy vẫn là một trái tim tha thiết với con người và một niềm tin mãnh liệt vào ngày đất nước được hòa bình.

Ngày 22 tháng 6 năm 1970, Đặng Thùy Trâm hy sinh khi đang làm nhiệm vụ ở Đức Phổ, Quảng Ngãi. Chị mới 27 tuổi.

Hai mươi bảy tuổi...

Ở tuổi ấy, có người vừa bắt đầu một cuộc đời. Còn chị đã khép lại cuộc đời mình giữa chiến trường. Sau khi chị hy sinh, hai cuốn nhật ký được một người lính Mỹ giữ lại. Nhiều năm sau, chúng được trao lại cho gia đình chị và được xuất bản với tên “Nhật ký Đặng Thùy Trâm”. Những trang giấy đã đi qua chiến tranh. Điều kỳ lạ là chúng không chỉ kể về chiến tranh. Chúng kể về một cô gái biết nhớ, biết đau, biết yếu lòng, biết yêu thương và vẫn lựa chọn bước tiếp. Có những đêm Thùy Trâm viết nhật ký giữa tiếng bom đạn. Có lẽ khi đặt bút xuống trang giấy, chị cũng giống như bao người con gái khác: mong một ngày được trở về nhà, được sống một cuộc đời bình thường. Nhưng ngày ấy đã không đến với chị. 

Đến hôm nay, cuốn nhật ký đã trở thành một phần ký ức của chiến tranh. Và người đọc vẫn có thể bắt gặp trong từng trang giấy hình bóng một cô gái trẻ đã sống giữa những năm tháng khắc nghiệt nhất, nhưng không để chiến tranh lấy đi lòng nhân hậu của mình. Đặng Thùy Trâm đã nằm lại ở tuổi hai mươi bảy.

Nhưng những trang nhật ký của chị vẫn còn đó. Như một lời nhắc rất khẽ với những người sinh ra trong hòa bình: Có một thế hệ đã từng mơ về một ngày bình yên mà họ không kịp sống đến. Và vì thế, mỗi ngày bình yên hôm nay càng trở nên đáng quý hơn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn