Đặng Thùy Trâm – Những trang nhật ký không
Đặng Thùy Trâm – Những trang nhật ký không ngủ
Có một cô gái từng viết nhật ký giữa chiến trường.
Cô viết về những đồng đội, về những bệnh nhân, về mẹ, về quê hương và cả những phút yếu lòng của một người con gái trẻ.
Cô tên là Đặng Thùy Trâm.
Là một bác sĩ, Thùy Trâm rời Hà Nội vào chiến trường miền Nam. Giữa bom đạn, công việc của cô là cứu người.
Mỗi ngày, cô đối diện với những thương binh và những ca bệnh khó khăn. Nhưng trong những trang nhật ký, người đọc vẫn thấy một Đặng Thùy Trâm rất đỗi đời thường: có lúc nhớ nhà, có lúc buồn, có lúc mệt mỏi.
Thế nhưng sau tất cả, cô vẫn bước tiếp.
Bởi cô hiểu rằng ở nơi mình đứng, có những người đang cần mình.
Năm 1970, Đặng Thùy Trâm hy sinh khi mới 27 tuổi.
Nhiều năm sau, những trang nhật ký của cô được tìm thấy và trở về với quê hương.
Người ta đọc những dòng chữ của cô và nhận ra rằng chiến tranh không chỉ có những trận đánh.
Chiến tranh còn có những người trẻ biết yêu, biết nhớ, biết ước mơ và biết hy sinh.
Những trang nhật ký ấy đã vượt qua thời gian.
Để hôm nay, một cô gái 27 tuổi vẫn có thể trò chuyện với những thế hệ chưa từng biết chiến tranh là gì.
Và nhắc chúng ta rằng:
Hòa bình hôm nay được viết nên từ những tuổi trẻ đã sống rất đẹp trong những ngày tháng gian nan nhất.



