Bài viết

ĐẶNG THÙY TRÂM – NHỮNG TRANG NHẬT KÝ KHÔNG BAO GIỜ CŨ.

Nguyễn Thu Thủy

Quảng Ngãi15/08/2026phường Lê Ích Mộc (phường Lê Ích Mộc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
ĐẶNG THÙY TRÂM – NHỮNG TRANG NHẬT KÝ KHÔNG BAO GIỜ CŨ.

ĐẶNG THÙY TRÂM – NHỮNG TRANG NHẬT KÝ KHÔNG BAO GIỜ CŨ

Năm 1966, sau khi tốt nghiệp Trường Đại học Y khoa Hà Nội, bác sĩ Đặng Thùy Trâm tình nguyện lên đường vào chiến trường miền Nam. Chị được phân công công tác tại bệnh viện huyện Đức Phổ, tỉnh Quảng Ngãi, nơi chủ yếu điều trị cho thương bệnh binh và nhân dân trong vùng. Khi ấy, chị mới 23 tuổi.

image.png

Giữa chiến trường khốc liệt, người bác sĩ trẻ vừa làm công việc cứu chữa thương binh, vừa phải đối mặt với những cuộc càn quét, bom đạn và thiếu thốn. Công việc của chị không chỉ là chữa bệnh, mà còn là giữ niềm tin cho những người đang chiến đấu và những người dân đang sống giữa chiến tranh. (Bảo tàng Lịch sử Quốc gia)

Điều đặc biệt làm câu chuyện về Đặng Thùy Trâm sống mãi đến hôm nay không chỉ nằm ở sự hy sinh của chị, mà còn ở những trang nhật ký chị để lại.

Từ ngày 8/4/1968 đến ngày 20/6/1970, chỉ hai ngày trước khi hy sinh, chị đã viết nhật ký. Những trang viết ấy ghi lại cuộc sống nơi chiến trường, những người đồng đội, những thương binh, những nỗi nhớ gia đình và cả những suy nghĩ, trăn trở của một người phụ nữ trẻ trước chiến tranh. (Bảo tàng Lịch sử Quốc gia)

Ngày 22/6/1970, trong một chuyến công tác từ vùng núi Ba Tơ về đồng bằng, Đặng Thùy Trâm bị phục kích và hy sinh khi chưa đầy 28 tuổi. Nhân dân địa phương đã an táng chị tại nơi chị hy sinh. Sau chiến tranh, hài cốt của chị được đưa về quê hương. (Bảo tàng Lịch sử Quốc gia)

Nhưng câu chuyện chưa dừng lại ở đó.

Hai cuốn nhật ký của chị đã được một cựu sĩ quan quân báo Hoa Kỳ là Frederic Whitehurst nhặt được tại chiến trường và lưu giữ suốt 35 năm. Đến cuối tháng 4/2005, những cuốn nhật ký ấy được trao lại cho gia đình Đặng Thùy Trâm. Sau đó, chúng được xuất bản thành cuốn “Nhật ký Đặng Thùy Trâm” và được dịch ra nhiều ngôn ngữ.

Một cô gái trẻ đã nằm lại chiến trường từ nhiều thập kỷ trước, nhưng những suy nghĩ của chị vẫn có thể đến với hàng triệu người sau này qua những trang giấy.

Đó là điều khiến câu chuyện về Đặng Thùy Trâm đặc biệt. Chị không chỉ được nhớ đến như một người bác sĩ đã hy sinh khi đang làm nhiệm vụ. Chị còn được nhớ như một người trẻ có ước mơ, có tình yêu thương, có những phút yếu lòng, có niềm tin và có một lý tưởng mà chị lựa chọn để theo đuổi.

Những trang nhật ký giúp chúng ta nhìn chiến tranh không chỉ qua những trận đánh hay những con số. Đằng sau lịch sử là những con người rất trẻ, cũng biết nhớ nhà, biết đau, biết sợ, nhưng vẫn lựa chọn bước tiếp.

Ngày hôm nay, thế hệ trẻ không phải sống giữa bom đạn như thế hệ của Đặng Thùy Trâm. Nhưng câu chuyện của chị vẫn đặt ra một câu hỏi rất gần gũi: Khi còn trẻ, chúng ta sẽ sống như thế nào để tuổi trẻ của mình có ý nghĩa?

Có thể chúng ta không cần làm những điều quá lớn lao. Một người trẻ sống có trách nhiệm với gia đình, học tập nghiêm túc, làm tốt công việc, biết giúp đỡ cộng đồng và trân trọng hòa bình cũng đang góp phần làm cho những giá trị mà thế hệ trước đánh đổi bằng tuổi trẻ không bị lãng quên.

Đặng Thùy Trâm đã không thể nhìn thấy đất nước trong ngày hòa bình. Nhưng những trang nhật ký của chị vẫn tiếp tục sống, tiếp tục được đọc và tiếp tục truyền cảm hứng cho những thế hệ sinh ra sau chiến tranh.

Có những người đã ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ. Nhưng lý tưởng, tình yêu thương và những điều họ để lại có thể sống lâu hơn cả một đời người.

Nguồn tư liệu: Bảo tàng Lịch sử Quốc gia; tư liệu về Khu di tích Đặng Thùy Trâm và “Nhật ký Đặng Thùy Trâm”. (Bảo tàng Lịch sử Quốc gia)

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
ĐẶNG THÙY TRÂM – NHỮNG TRANG NHẬT KÝ KHÔNG BAO GIỜ CŨ. | Câu chuyện thời hoa lửa