ĐẶNG THÙY TRÂM - TRÁI TIM NGƯỜI BÁC SĨ GIỮA ĐỨC PHỔ
Giữa chiến trường, Đặng Thùy Trâm cầm trong tay cả dụng cụ của người thầy thuốc và những trang nhật ký của một cô gái trẻ. Một bên là trách nhiệm cứu người. Một bên là những rung động rất đời thường. Chính sự gặp nhau ấy khiến câu chuyện của chị đi qua chiến tranh mà vẫn chạm tới người trẻ hôm nay.
ĐẶNG THÙY TRÂM
TRÁI TIM NGƯỜI BÁC SĨ GIỮA ĐỨC PHỔ
Giữa chiến trường, Đặng Thùy Trâm cầm trong tay cả dụng cụ của người thầy thuốc và những trang nhật ký của một cô gái trẻ. Một bên là trách nhiệm cứu người. Một bên là những rung động rất đời thường. Chính sự gặp nhau ấy khiến câu chuyện của chị đi qua chiến tranh mà vẫn chạm tới người trẻ hôm nay.
Tượng bác sĩ Đặng Thùy Trâm tại Đức Phổ - nơi ký ức về người nữ bác sĩ vẫn được gìn giữ.
Ảnh: Wikimedia Commons, Thái Nhi, CC BY 3.0.
Từ giảng đường đến chiến trường
Năm 1966, sau khi tốt nghiệp Đại học Y Hà Nội, Đặng Thùy Trâm xung phong vào miền Nam và nhận nhiệm vụ tại bệnh xá Đức Phổ, Quảng Ngãi - một địa bàn chiến sự đặc biệt ác liệt thời bấy giờ.
Người nữ bác sĩ trẻ bước vào một thế giới khác hẳn giảng đường. Bệnh xá phải hoạt động trong điều kiện thiếu thốn, thường xuyên di chuyển và đối mặt với chiến tranh. Trong hoàn cảnh ấy, các nhân chứng nhớ về Đặng Thùy Trâm trước hết như một người thầy thuốc tận tâm với thương binh, bệnh binh và người dân.
Một cuốn nhật ký đi tiếp
Đặng Thùy Trâm không chỉ để lại ký ức trong những người từng được chị chăm sóc. Chị còn để lại những trang nhật ký. Ở đó có chiến tranh, có nhớ nhà, có tình đồng đội, có những phút yếu lòng, có khát vọng sống và yêu thương. Bởi vậy, người đọc nhiều năm sau không gặp một tượng đài lạnh lẽo; họ gặp một con người có trái tim rất trẻ.
Ngày 22 tháng 6 năm 1970, Đặng Thùy Trâm hy sinh tại Quảng Ngãi. Những cuốn nhật ký của chị sau đó có một hành trình đặc biệt, cuối cùng trở về với gia đình và đến với hàng triệu độc giả. Từ một cuốn sổ thời chiến, câu chuyện của chị trở thành chiếc cầu nối giữa các thế hệ.
Đừng để trái tim mình nguội lạnh
Có lẽ đó là điều gần nhất mà thế hệ hôm nay có thể nhận từ Đặng Thùy Trâm. Không nhất thiết phải làm điều phi thường. Hãy học thật tốt nghề mình chọn. Hãy tử tế với con người. Hãy biết đau trước nỗi đau của người khác. Và giữa một thế giới đôi lúc quá nhanh, đừng để trái tim trở nên vô cảm.
Đức Phổ đã bước qua chiến tranh. Nhưng ngọn đèn của người nữ bác sĩ ấy dường như vẫn còn sáng trong những trang viết và trong lựa chọn sống có trách nhiệm của người trẻ.



