ĐẶNG THÙY TRÂM TRONG TIM TÔI
Chị Đặng Thùy Trâm sinh ra trong một gia đình trí thức cao quý, là một nữ sinh tài năng, xinh đẹp của trường Chu Văn An, rồi tốt nghiệp Đại học Y khoa Hà Nội. Với hành trang ấy, chị hoàn toàn có thể chọn cho mình một cuộc sống bình yên giữa lòng thủ đô. Nhưng không! Nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, chị đã gác lại tình riêng, gác lại những giấc mơ của tuổi trẻ thành thị để dấn thân vào nơi ác liệt nhất của cuộc chiến – chiến trường Quảng Ngãi. Khi ấy, chị mới chỉ 24 tuổi – lứa tuổi m
ĐẶNG THÙY TRÂM TRONG TIM TÔI
Chào các bạn học sinh thân yêu,
Hôm nay, mình đứng đây với một cảm xúc thật đặc biệt. Trong tay mình không phải là một cuốn giáo trình dày cộm những con số, mà là một kỷ vật thiêng liêng – một cuốn nhật ký có sức mạnh lay động hàng triệu trái tim. Mình muốn kể cho các em nghe về một người phụ nữ, một người bác sĩ, một người lính đã sống và hy sinh như một đóa hoa rực rỡ nhất giữa đại ngàn Trường Sơn.
Đó chính là Anh hùng, Liệt sĩ, Bác sĩ Đặng Thùy Trâm.
1. Sự lựa chọn từ một trái tim tận hiến
Các bạn thân mến, hãy thử tưởng tượng về Hà Nội những năm 60 của thế kỷ trước. Chị Đặng Thùy Trâm sinh ra trong một gia đình trí thức cao quý, là một nữ sinh tài năng, xinh đẹp của trường Chu Văn An, rồi tốt nghiệp Đại học Y khoa Hà Nội. Với hành trang ấy, chị hoàn toàn có thể chọn cho mình một cuộc sống bình yên giữa lòng thủ đô.
Nhưng không! Nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, chị đã gác lại tình riêng, gác lại những giấc mơ của tuổi trẻ thành thị để dấn thân vào nơi ác liệt nhất của cuộc chiến – chiến trường Quảng Ngãi. Khi ấy, chị mới chỉ 24 tuổi – lứa tuổi mà nhiều em ngồi đây đang mơ mộng về những chân trời mới. Với chị, chân trời ấy là khói lửa, là hy sinh, là sự tận tụy vô điều kiện cho đồng bào, đồng chí.
2. Người thầy thuốc tận tâm giữa làn bom đạn
Sự tận tâm của chị Thùy Trâm không chỉ nằm ở kỹ năng y khoa, mà nằm ở một tấm lòng bao dung mẫu tử. Giữa vùng núi rừng Đức Phổ, trong những cái lán tạm bợ che bằng lá trung quân, chị đã làm việc quên mình. Các em có biết không, có những ca mổ diễn ra ngay dưới tầng hầm, xung quanh là tiếng bom gầm rú, thiếu thốn từ thuốc tê đến bông băng.
Chị không chỉ chữa trị vết thương trên thân thể mà còn vỗ về nỗi đau trong tâm hồn người lính. Trong nhật ký, chị viết về bệnh nhân bằng những từ ngữ trìu mến: "Anh thương binh trẻ ấy", "Người đồng chí ấy". Chị thức trắng đêm bên những ca trực, khóc nức nở khi một người em, một người đồng đội không qua khỏi. Đó không phải là sự yếu đuối, đó là sự tận tâm đến cùng cực của một người thầy thuốc coi tính mạng của bệnh nhân hơn cả mạng sống của chính mình.
Chị từng viết: "Đời người phải trải qua giông tố nhưng không được cúi đầu trước giông tố." Và thực sự, chị đã sống như thế. Chị vừa là bác sĩ, vừa là y tá, vừa là người chị, người con của nhân dân Quảng Ngãi.
3. Những giây phút cuối cùng và bản anh hùng ca bất diệt
Cái chết của chị là một minh chứng hùng hồn cho tinh thần quả cảm. Ngày 22 tháng 6 năm 1970, một mình chị đối mặt với một đơn vị lính Mỹ để bảo vệ thương binh và bệnh viện dã chiến. Một người con gái nhỏ nhắn, tay cầm súng, tay kia vẫn còn vương mùi thuốc sát trùng, đã đứng vững trước họng súng kẻ thù cho đến hơi thở cuối cùng.
Chị ngã xuống khi tuổi đời mới 28, khi những dòng nhật ký vẫn còn dang dở. Nhưng các em ơi, chị không mất đi. Cuốn nhật ký bị đối phương thu giữ, nhưng chính kẻ thù cũng phải bàng hoàng trước vẻ đẹp tâm hồn của chị. Fred Whitehurst, người lính Mỹ năm ấy, đã không nỡ đốt cuốn sổ vì ông tìm thấy trong đó "lửa" – ngọn lửa của một tâm hồn chính nghĩa.
4. Lời tri ân và sự ngưỡng vọng
Hôm nay, khi chúng ta nhắc tên Đặng Thùy Trâm, mình muốn các em hãy dành một phút để tri ân và tôn thờ một lý tưởng sống cao đẹp. Chị chính là biểu tượng của sự kết hợp hoàn mỹ giữa nét dịu dàng, lãng mạn của người con gái Hà Nội và tinh thần thép của một chiến sĩ cộng sản.
Chị dạy chúng ta rằng: Sống không chỉ là tồn tại, mà là để cống hiến. Sự tận tụy của chị không chỉ dành cho chuyên môn y đức, mà là sự tận tụy với vận mệnh dân tộc. Chị đã hóa thân vào từng tấc đất Quảng Ngãi, vào từng nhành cây ngọn cỏ, để hôm nay chúng ta có một Việt Nam độc lập, tự do.
Các bạn yêu quý,
Mình mong rằng, mỗi khi các bạn gặp khó khăn trong học tập hay cuộc sống, hãy nhớ về chị Thùy Trâm. Hãy nhớ về người bác sĩ đã từng đi bộ hàng chục cây số đường rừng trong đêm tối để cứu người, người đã viết những dòng chữ đầy lạc quan giữa những ngày đói rét và bệnh tật.
Sự tận tâm của chị chính là ngọn đuốc soi đường cho chúng ta. Mình hy vọng trong mỗi các em cũng sẽ có một "Đặng Thùy Trâm" của riêng mình – một người luôn biết sống vì người khác, luôn tận tụy với công việc mình chọn và luôn giữ cho trái tim mình rực cháy lửa nhiệt huyết.
Chúng ta cùng hứa với anh linh của chị, sẽ học tập và rèn luyện thật tốt để xứng đáng với sự hy sinh cao cả ấy, được không các bạn?



