ĐẶNG THUỲ TRÂM VÀ NHỮNG TRANG NHẬT KÝ GIỮA CHIẾN TRƯỜNG
HÀ NGỌC ANH
Giữa chiến tranh, có những người cầm súng ra trận. Cũng có những người khoác lên mình chiếc áo blouse trắng, ngày đêm cứu chữa những người lính bị thương. Đặng Thùy Trâm là một người như thế.Đặng Thùy Trâm sinh năm 1942 tại Hà Nội. Sau khi tốt nghiệp ngành Y, chị tình nguyện vào chiến trường miền Nam công tác. Khi ấy, chị còn rất trẻ.Chiến trường Đức Phổ, Quảng Ngãi là nơi chị làm việc trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt.Công việc của một bác sĩ chiến trường không hề giống cuộc sống trong bệnh viện thời bình. Không có đầy đủ thuốc men, không có những căn phòng sạch sẽ và cũng không có cảm giác an toàn.Có những ngày, tiếng bom đạn vang lên ngay bên cạnh nơi cứu chữa thương binh.Có những đêm, chị phải thức trắng để giành giật sự sống cho những người lính bị thương.Có những người được cứu sống.Nhưng cũng có những người không thể trở về.Đặng Thùy Trâm ghi lại tất cả những điều ấy trong nhật ký của mình.Những trang nhật ký không chỉ kể về chiến tranh mà còn kể về một cô gái trẻ với những cảm xúc rất đời thường. Chị nhớ gia đình, nhớ Hà Nội, có lúc buồn, có lúc nhớ người thân và cũng có những lúc mệt mỏi.Nhưng sau mỗi lần như vậy, chị lại tự nhắc mình phải tiếp tục công việc.Chiến tranh ngày càng khốc liệt. Những người xung quanh chị lần lượt hy sinh. Chị hiểu rằng mình cũng có thể không trở về.Ngày 22 tháng 6 năm 1970, trên đường di chuyển, Đặng Thùy Trâm cùng đồng đội gặp lực lượng đối phương. Chị chiến đấu và hy sinh khi mới 27 tuổi.Sau khi chị mất, cuốn nhật ký được một người lính Mỹ giữ lại. Người này đã không đốt nó như những tài liệu khác mà mang theo.Nhiều năm sau, cuốn nhật ký được tìm cách trả lại cho gia đình Đặng Thùy Trâm.Những trang viết của cô bác sĩ trẻ từ chiến trường đã trở về với quê hương sau nhiều thập kỷ.Điều đặc biệt là khi đọc nhật ký, người ta không thấy hình ảnh một con người lúc nào cũng mạnh mẽ và không biết sợ hãi. Ngược lại, đó là một cô gái rất trẻ, biết đau, biết nhớ, biết buồn nhưng vẫn lựa chọn ở lại chiến trường để cứu chữa thương binh.Chính điều đó khiến câu chuyện về Đặng Thùy Trâm trở nên gần gũi và xúc động.Chị không chỉ là một bác sĩ.Chị là hình ảnh của một thế hệ thanh niên đã mang tuổi trẻ của mình đến những nơi nguy hiểm nhất, chấp nhận hy sinh những điều riêng tư để bảo vệ đất nước.Đặng Thùy Trâm đã không sống đủ lâu để nhìn thấy ngày đất nước thống nhất.Nhưng những dòng nhật ký của chị vẫn còn ở lại.Chúng giống như một lời nhắn gửi từ quá khứ rằng phía sau hai chữ “chiến tranh” không chỉ có những trận đánh, mà còn có những con người trẻ tuổi với tình yêu, ước mơ, nỗi nhớ và sự hy sinh.Và chính những con người ấy đã góp phần làm nên ngày hòa bình.


