Cựu chiến binh

ĐẶNG VĂN LÃNH – NGƯỜI ANH HÙNG CỦA ĐẤT PHAN THIẾT

Đặng Văn Lãnh sinh năm 1933 tại xã Phong Nẫm, nay thuộc phường Bình Thuận, tỉnh Lâm Đồng. Ông tham gia cách mạng từ năm 1961 và hoạt động trong vùng địch kiểm soát. Với sự mưu trí, gan dạ và khả năng chiến đấu xuất sắc, ông cùng đồng đội đã xây dựng được hàng trăm cơ sở cách mạng, vận động nhiều thanh niên tham gia kháng chiến và phát triển lực lượng cách mạng ngay giữa lòng địch. Trên chiến trường, ông là một tay súng thiện xạ, từng tiêu diệt 320 tên địch, bắt sống 20 tên, phá hủy 20 xe quân sự và thu nhiều vũ khí. Năm 1972, ông hy sinh khi đang làm nhiệm vụ. Sáu năm sau, ông được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Câu chuyện về Đặng Văn Lãnh là câu chuyện về một người chiến sĩ đã biến lòng dũng cảm, sự mưu trí và tình yêu quê hương thành sức mạnh để chiến đấu giữa một vùng đất bị kẻ thù kiểm soát.

Lâm Đồng16/08/2026Đoàn xã Đinh Trang Thượng (Đinh Trang Thượng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người thanh niên bước vào con đường cách mạng

Đặng Văn Lãnh sinh năm 1933 tại Phong Nẫm, một vùng đất thuộc khu vực Phan Thiết xưa. Những năm tháng tuổi trẻ của ông diễn ra trong hoàn cảnh đất nước còn chìm trong chiến tranh, khi người dân phải sống giữa sự kiểm soát gắt gao của chính quyền và quân đội đối phương.

Năm 1961, khi chưa bước sang tuổi 30, Đặng Văn Lãnh bắt đầu tham gia hoạt động cách mạng. Con đường ông lựa chọn không hề bằng phẳng, bởi hoạt động ngay trong vùng địch kiểm soát đồng nghĩa với việc mỗi bước đi đều có thể bị theo dõi, mỗi cuộc gặp gỡ đều phải giữ bí mật và mỗi nhiệm vụ đều có thể đưa người chiến sĩ đến gần hiểm nguy.

Thế nhưng càng khó khăn, ông càng thể hiện rõ bản lĩnh của mình.

Không chỉ chiến đấu bằng súng đạn, Đặng Văn Lãnh còn tham gia xây dựng cơ sở cách mạng ngay trong lòng vùng địch. Đó là một công việc âm thầm nhưng vô cùng quan trọng, bởi nếu không có những cơ sở bí mật làm chỗ dựa thì lực lượng cách mạng rất khó tồn tại và phát triển.

Xây dựng cơ sở giữa lòng địch

Đặng Văn Lãnh cùng đồng đội từng xây dựng được khoảng 300 cơ sở cách mạng, vận động nhiều thanh niên ở vùng địch kiểm soát tham gia lực lượng kháng chiến, đồng thời phát triển thêm nhiều đảng viên và đoàn viên.

Những con số ấy cho thấy công việc của ông không chỉ nằm trên chiến trường.

Có những lúc ông là người chiến sĩ trực tiếp chiến đấu. Nhưng cũng có những ngày ông phải âm thầm đi vào từng khu dân cư, gặp từng người dân, gây dựng niềm tin và tìm cách kết nối những người có cùng lòng yêu nước.

Công việc ấy đòi hỏi sự kiên nhẫn và khéo léo không kém một trận đánh. Chỉ cần để lộ thân phận, không chỉ bản thân ông mà cả những người đã giúp đỡ cách mạng cũng có thể gặp nguy hiểm.

Vì thế, mỗi cơ sở được xây dựng thành công không chỉ là một thành quả về tổ chức mà còn là kết quả của rất nhiều ngày tháng âm thầm đối mặt với nguy hiểm.

Người đội trưởng giữa vùng chiến sự

Trong quá trình hoạt động, Đặng Văn Lãnh trở thành Đội trưởng Đội công tác đô thị. Đây là vị trí đòi hỏi người chỉ huy phải có khả năng tổ chức, nắm tình hình và đặc biệt phải có bản lĩnh khi đối diện với những tình huống bất ngờ.

Ở vùng đô thị, chiến đấu không giống giữa rừng sâu. Người chiến sĩ có thể phải hòa mình vào cuộc sống của người dân, di chuyển giữa những khu dân cư đông đúc và luôn phải cảnh giác với nguy cơ bị phát hiện.

Đặng Văn Lãnh vừa làm công tác xây dựng cơ sở, vừa trực tiếp chiến đấu. Chính sự kết hợp ấy khiến ông trở thành một chiến sĩ đặc biệt: có khả năng hoạt động bí mật nhưng cũng có khả năng chiến đấu rất quyết đoán khi cần thiết.

Tay súng thiện xạ

Nhắc đến Đặng Văn Lãnh, một trong những điều khiến người ta ấn tượng nhất chính là khả năng chiến đấu của ông.

Ông được biết đến là một chiến sĩ dũng cảm, mưu trí và có khả năng sử dụng súng rất tốt. Trong những trận đánh, ông luôn thể hiện sự bình tĩnh và quyết đoán, tận dụng từng cơ hội để đánh vào đối phương.

Trong suốt quá trình chiến đấu, ông được ghi nhận đã tiêu diệt 320 tên địch, bắt sống 20 tên, phá hủy 20 xe quân sự và thu nhiều vũ khí.

Những con số ấy không đơn giản là thành tích được ghi trong hồ sơ. Đằng sau mỗi trận đánh là những giờ phút mà người lính phải đối diện trực tiếp với hiểm nguy. Một người có thể lập chiến công nhiều lần, nhưng cũng có thể chỉ cần một lần sơ suất là mãi mãi không trở về.

Đặng Văn Lãnh đã đi qua rất nhiều lần như thế.

Những trận đánh không có chỗ cho sự sợ hãi

Trong chiến tranh, lòng dũng cảm không có nghĩa là người lính không biết sợ. Lòng dũng cảm là khi biết mình đang đứng trước nguy hiểm nhưng vẫn tiến lên vì nhiệm vụ.

Đặng Văn Lãnh đã nhiều lần phải đối diện với những tình huống như vậy.

Khi trận đánh bắt đầu, ông cùng đồng đội phải nhanh chóng xác định mục tiêu, lựa chọn cách tiếp cận và tận dụng địa hình để tạo bất ngờ. Mỗi quyết định đều có thể ảnh hưởng đến sự sống còn của cả đội.

Có những lúc tiếng súng vang lên rất gần, bom đạn khiến mặt đất rung chuyển, nhưng người chiến sĩ vẫn phải giữ được sự tỉnh táo. Chỉ khi bình tĩnh, họ mới có thể sử dụng vũ khí chính xác và đưa đồng đội ra khỏi vùng nguy hiểm.

Có lẽ chính những năm tháng chiến đấu liên tục đã rèn cho Đặng Văn Lãnh một bản lĩnh đặc biệt: càng ở trong tình thế hiểm nghèo, ông càng phải bình tĩnh để tìm cách vượt qua.

Người chiến sĩ sống giữa nhân dân

Một điều rất đẹp trong câu chuyện về Đặng Văn Lãnh là hoạt động của ông luôn gắn với nhân dân.

Để xây dựng được hàng trăm cơ sở trong vùng địch kiểm soát, người chiến sĩ phải nhận được sự tin tưởng của người dân. Đó là những người âm thầm che chở, cung cấp thông tin, giúp đỡ cán bộ và giữ bí mật trong những hoàn cảnh nguy hiểm.

Đặng Văn Lãnh không chiến đấu một mình.

Phía sau ông là cả một mạng lưới những người dân yêu nước.

Có thể họ không cầm súng, không trực tiếp xuất hiện trên chiến trường, nhưng sự giúp đỡ của họ đã tạo nên một hậu phương ngay giữa vùng đất mà đối phương kiểm soát.

Vì vậy, mỗi chiến công của người chiến sĩ cũng là kết quả của sức mạnh đoàn kết giữa quân và dân.

Năm 1972 – chuyến đi cuối cùng

Năm 1972, khi cuộc chiến vẫn đang diễn ra ác liệt, Đặng Văn Lãnh tiếp tục thực hiện nhiệm vụ.

Nhưng lần này, ông đã không trở về.

Người đội trưởng Đội công tác đô thị, người từng nhiều lần bước qua ranh giới sinh tử, đã hy sinh khi đang làm nhiệm vụ.

Ông ra đi khi mới khoảng 39 tuổi.

Đó là một độ tuổi mà một con người vẫn còn rất nhiều dự định cho tương lai. Nhưng chiến tranh đã khép lại cuộc đời của ông quá sớm.

Điều còn lại là những đồng đội, những cơ sở cách mạng ông từng gây dựng và những người dân từng biết đến người chiến sĩ gan dạ ấy.

Danh hiệu đến sau ngày người anh hùng nằm xuống

Sáu năm sau ngày hy sinh, năm 1978, Đặng Văn Lãnh được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Danh hiệu ấy là sự ghi nhận dành cho một người đã dành cả tuổi trẻ của mình cho cuộc đấu tranh giải phóng quê hương.

Nhưng nếu chỉ nhìn vào những con số về chiến công, chúng ta có thể sẽ bỏ quên một phần quan trọng khác trong cuộc đời ông.

Ông không chỉ là người đã tiêu diệt hàng trăm tên địch.

Ông còn là người đã đi vào những vùng nguy hiểm để xây dựng cơ sở, vận động thanh niên, phát triển lực lượng và giữ liên lạc với nhân dân. Ông vừa là chiến sĩ, vừa là người tổ chức, vừa là người chỉ huy.

Chính những điều ấy làm nên hình ảnh một người anh hùng rất đặc biệt.

Một cái tên cần được nhắc lại

Ngày nay, khi cuộc sống đã đổi thay, có lẽ không nhiều người trẻ biết Đặng Văn Lãnh là ai. Nhưng nếu tìm hiểu kỹ về lịch sử quê hương, chúng ta sẽ nhận ra rằng mỗi vùng đất đều có những con người từng âm thầm hy sinh để bảo vệ nó.

Đặng Văn Lãnh là một trong những con người như vậy.

Ông sinh ra ở Phong Nẫm, trưởng thành trong chiến tranh, chiến đấu giữa vùng địch kiểm soát và cuối cùng nằm lại khi tuổi đời còn rất trẻ. Cuộc đời ông không kéo dài, nhưng những gì ông để lại thì vượt xa tuổi thọ của một con người.

Có những người anh hùng được biết đến bởi một trận đánh vang dội, nhưng cũng có những người phải đi qua hàng trăm ngày tháng âm thầm xây dựng cơ sở, vận động nhân dân và chiến đấu trong bóng tối. Đặng Văn Lãnh thuộc về thế hệ ấy. Ông đã dành tuổi trẻ của mình cho quê hương, để rồi khi đất nước đi qua chiến tranh, tên tuổi ông ở lại với mảnh đất Phong Nẫm như một lời nhắc nhở rằng phía sau cuộc sống bình yên hôm nay là những con người từng chấp nhận hy sinh cả những năm tháng đẹp nhất của đời mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn