Đặng Văn Lãnh – Người cán bộ trưởng thành từ lòng dân
Xuất thân từ một gia đình nông dân nghèo ở Phong Nẫm, Phan Thiết, Đặng Văn Lãnh sớm tham gia cách mạng. Trong 8 năm hoạt động, ông cùng đồng đội xây dựng hàng trăm cơ sở, vận động thanh niên vùng địch kiểm soát tham gia cách mạng và phát triển lực lượng tại địa bàn đô thị. Ông được đồng đội và nhân dân tin yêu bởi sự gan dạ, mưu trí và khả năng bám dân, bám cơ sở. Ông hy sinh năm 1972, khi mới 39 tuổi, và được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Năm 1933, tại vùng quê Phong Nẫm, Phan Thiết, Đặng Văn Lãnh ra đời trong một gia đình nông dân nghèo.
Cuộc sống thiếu thốn khiến ông phải nghỉ học từ khi còn nhỏ để đi làm thuê, chăn trâu kiếm sống.
Nhưng chính những năm tháng khó khăn ấy giúp ông sớm hiểu được cuộc sống của người dân nghèo và những bất công mà quê hương phải chịu đựng.
Năm 1961, Đặng Văn Lãnh tham gia cách mạng.
Ông được phân công về Đội công tác đô thị tỉnh Bình Thuận, hoạt động trong những địa bàn phức tạp, nơi đối phương kiểm soát chặt chẽ.
Công việc của ông không đơn giản.
Muốn xây dựng phong trào cách mạng trong đô thị, người cán bộ phải biết dựa vào nhân dân, giữ bí mật và tạo dựng niềm tin với từng cơ sở.
Đặng Văn Lãnh đã dành nhiều năm bám địa bàn.
Ông cùng đồng đội xây dựng được 300 cơ sở, vận động 50 thanh niên ở vùng địch kiểm soát tham gia lực lượng cách mạng, đồng thời góp phần phát triển đảng viên và đoàn viên thanh niên.
Những con số ấy cho thấy công việc của ông không chỉ là hoạt động cá nhân.
Đó là quá trình xây dựng một mạng lưới cơ sở cách mạng ngay giữa những nơi khó khăn nhất.
Để làm được điều đó, người cán bộ phải có bản lĩnh nhưng đồng thời phải gần dân.
Ông hiểu hoàn cảnh của từng gia đình, biết lắng nghe tâm tư của nhân dân và kiên trì vận động từng người.
Có những người ban đầu còn e ngại.
Có những gia đình lo sợ liên lụy.
Nhưng bằng sự chân thành và tinh thần trách nhiệm, ông từng bước tạo dựng được lòng tin.
Đồng đội nhớ về ông như một người cán bộ luôn nhận những nhiệm vụ khó khăn, gian khổ và phức tạp.
Ông không ngại đi vào những nơi nguy hiểm.
Không ngại xa cơ sở.
Không ngại gian khổ.
Điều quan trọng nhất với ông là làm sao giữ được phong trào và bảo vệ được cơ sở.
Trong những năm hoạt động, ông đã lập nhiều thành tích và được trao tặng nhiều phần thưởng.
Nhưng cuộc chiến đấu kéo dài cũng khiến ông phải đối mặt với những hiểm nguy ngày càng lớn.
Năm 1972, Đặng Văn Lãnh hy sinh.
Ông ra đi khi mới 39 tuổi, để lại phía sau gia đình, đồng đội và những cơ sở cách mạng mà ông đã dành nhiều năm gây dựng.
Sáu năm sau ngày ông hy sinh, ngày 6/11/1978, Nhà nước truy tặng ông danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Ngày nay, tên Đặng Văn Lãnh được đặt cho một tuyến đường tại Phan Thiết.
Đó không chỉ là một tên đường.
Đó là cách quê hương lưu giữ ký ức về một người con đã dành tuổi trẻ cho Bình Thuận.
Đối với thế hệ trẻ, câu chuyện của ông đặc biệt ở một điểm:
Ông không trưởng thành từ những điều kiện thuận lợi. Ông trưởng thành từ chính cuộc sống của nhân dân và từ những năm tháng gian khó.
Từ một cậu bé phải nghỉ học sớm, ông trở thành người cán bộ được nhân dân tin tưởng và được Nhà nước ghi nhận.
Câu chuyện ấy nhắc tuổi trẻ hôm nay rằng điều làm nên giá trị của một con người không chỉ là hoàn cảnh xuất phát, mà còn là cách người đó lựa chọn sống và cống hiến cho cộng đồng.



