ĐẶNG VĂN NGỮ – NGƯỜI ĐI TÌM SỰ SỐNG GIỮA CHIẾN TRƯỜNG
Tác giả: Nguyễn Văn Hoàng Lớp: K15A SPTIN Trường Đại học Hải Dương
ĐẶNG VĂN NGỮ – NGƯỜI ĐI TÌM SỰ SỐNG GIỮA CHIẾN TRƯỜNG
Trong chiến tranh, bom đạn là kẻ thù nhìn thấy được.
Nhưng có một kẻ thù khác âm thầm hơn: bệnh tật.
Sốt rét từng là nỗi ám ảnh của những người lính chiến đấu trong rừng. Những cơn sốt kéo dài khiến cơ thể suy kiệt, làm giảm sức chiến đấu và có thể cướp đi mạng sống của người lính ngay cả khi họ chưa từng trúng một viên đạn.
Đối mặt với kẻ thù vô hình ấy là những người thầy thuốc và nhà khoa học.
Một trong những người tiêu biểu nhất là Đặng Văn Ngữ.
Ông là bác sĩ, nhà khoa học có nhiều đóng góp cho ngành ký sinh trùng và y học Việt Nam. Trong kháng chiến, ông không chọn cuộc sống an toàn ở hậu phương. Ông cùng đồng nghiệp lên chiến khu, nghiên cứu các bệnh thường gặp ở bộ đội và tìm cách phòng chống chúng.
Những phòng thí nghiệm khi ấy vô cùng đơn sơ.
Không có đầy đủ máy móc hiện đại.
Không có những điều kiện nghiên cứu như ngày nay.
Nhưng các nhà khoa học vẫn phải làm việc.
Họ nghiên cứu.
Thử nghiệm.
Theo dõi.
Tìm cách sản xuất thuốc.
Mục tiêu cuối cùng rất giản dị: giữ lại sự sống cho người lính.
Đặng Văn Ngữ hiểu rằng nếu không giải quyết được bệnh tật, quân đội sẽ chịu những tổn thất rất lớn.
Vì thế, nghiên cứu khoa học của ông không nằm trong những phòng thí nghiệm xa chiến trường.
Nó gắn trực tiếp với những người lính đang sống và chiến đấu giữa rừng.
Sau năm 1954, khi đất nước bước vào một cuộc chiến mới, ông vẫn tiếp tục nghiên cứu và tìm cách đưa khoa học phục vụ chiến trường.
Năm 1967, Đặng Văn Ngữ vào chiến trường Quảng Trị để nghiên cứu bệnh sốt rét và phục vụ công tác y tế. Tại đây, ông hy sinh trong một trận bom của máy bay Mỹ.
Một nhà khoa học đã chết giữa chiến trường.
Không phải vì cầm súng.
Mà vì ông đang đi tìm cách cứu những người cầm súng.
Đó là một cái chết rất đặc biệt.


