ĐẶNG VĂN NGỮ - NGƯỜI TRÍ THỨC VÀ KHÁT VỌNG PHỤNG SỰ - KỲ 1
Kỳ 1 đưa chúng ta về với vùng đất cố đô Huế, nơi nuôi dưỡng tâm hồn và trí tuệ của một người trí thức trẻ tài năng. Với Đặng Văn Ngữ, tri thức không phải để trang trí cho bản thân mà là công cụ để cứu giúp những cuộc đời khốn khó.
Bác Đặng Văn Ngữ sinh năm 1910 tại làng An Truyền, huyện Phú Vang, tỉnh Thừa Thiên Huế. Lớn lên tại vùng đất nghèo khó nhưng giàu truyền thống hiếu học, bác sớm bộc lộ một trí tuệ sắc sảo và niềm đam mê mãnh liệt với khoa học. Những năm tháng học tập tại Huế và sau này là tại Hà Nội, bác luôn trăn trở về cảnh đồng bào mình phải chịu cảnh bệnh tật đau đớn mà không có thuốc chữa.
Trong mắt thầy cô và bạn bè, bác là một thanh niên ưu tú với kết quả học tập xuất sắc, nhưng bác chưa bao giờ tự mãn. Bác hiểu rằng: "Nếu chỉ học để có bằng cấp thì kiến thức ấy chỉ là trang giấy chết". Khát vọng cháy bỏng của bác là mang những gì mình học được để thay đổi cuộc đời của những người nông dân nghèo, những người luôn "một nắng hai sương" nhưng lại thiếu thốn mọi bề. Chính tấm lòng nhân ái ấy đã trở thành động lực thôi thúc bác không ngừng tiến xa hơn trên con đường học thuật, chuẩn bị cho một cuộc dấn thân đầy vinh quang vì dân tộc.



