ĐẶNG VĂN SÙNG - DẤU CHÂN NGƯỜI CHIẾN SĨ TRÊN NHỮNG CHIẾN TRƯỜNG QUẢNG NAM (1)
Chú Đặng Văn Sùng sinh ngày 3 tháng 6 năm 1949, quê tại huyện Kiến Xương, tỉnh Thái Bình – một vùng quê giàu truyền thống cách mạng. Sau này, chú sinh sống tại tổ dân phố Trung tâm, thị trấn Chợ Chu, huyện Định Hóa, tỉnh Thái Nguyên. Cuộc đời chú là hành trình nối tiếp giữa học tập – chiến đấu – cống hiến, gắn liền với những năm tháng ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Năm 1969, khi còn đang là sinh viên đại học, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, tháng 2 năm 1970, chú Đặng Văn Sùng lên đường nhập ngũ. Chỉ vài tháng sau, đến tháng 7 năm 1970, chú trở thành chiến sĩ thông tin thuộc đơn vị D9E31F2, Quân khu 5 – một lực lượng trực tiếp hoạt động tại chiến trường miền Trung đầy khốc liệt. Trong vai trò người chiến sĩ thông tin, chú là mắt xích quan trọng bảo đảm mạch máu liên lạc giữa các đơn vị chiến đấu, luôn có mặt ở những nơi ác liệt nhất.
Những năm 1971–1972 ghi dấu bước chân người lính trẻ trên nhiều chiến trường nóng bỏng của tỉnh Quảng Nam. Tháng 7 và tháng 8 năm 1971, chú trực tiếp tham gia trận đánh cứ điểm Chóp Chài – Tây Thăng Bình. Đến ngày 8 tháng 3 năm 1972, chú tiếp tục có mặt trong trận đánh cứ điểm Liệt Kiểm, Di Gan, thuộc quận Hiệp Đức, Quảng Nam. Tháng 5 năm 1972, chú tham gia các trận đánh tại Cao Lâu, Gò Mè, chợ Việt An, tiếp đó là trận đánh vận động với một chiến đoàn quân lực Việt Nam Cộng hòa tại Sơn Lộc, Quế Sơn vào cuối tháng 5 năm 1972.
Ngày 15 và 16 tháng 6 năm 1972, chú tham gia chiến đấu tại An Xuân, bốt chợ Cầu Đụn, tiếp tục trên địa bàn huyện Quế Sơn. Và trong sự nghiệp chiến đấu của mình, trận đánh lớn nhất mà chú trực tiếp tham gia là vào ngày 18 và 19 tháng 8 năm 1972 – trận đánh giải phóng Cấm Dơi và quân lỵ Quế Sơn, tỉnh Quảng Nam. Đây là trận đánh có ý nghĩa quan trọng, ghi đậm dấu ấn trong cuộc đời người chiến sĩ thông tin Đặng Văn Sùng.
Sau khi Hiệp định Paris về chấm dứt chiến tranh, lập lại hòa bình ở Việt Nam được ký kết, chiến sự vẫn chưa ngừng. Trong suốt năm 1973, chú tiếp tục tham gia nhiều trận đánh chống lại các hoạt động lấn chiếm vùng giải phóng của quân lực Việt Nam Cộng hòa. Chính trong giai đoạn này, do bị thương nặng, đến tháng 12 năm 1973, chú được đưa ra miền Bắc để điều trị.
Những cống hiến và hy sinh của chú đã được Đảng và Nhà nước ghi nhận bằng 2 Huân chương Chiến công, 3 Bằng Dũng sĩ, 1 Huy chương Kháng chiến, 1 Huân chương Giải phóng, cùng nhiều bằng khen khác – những phần thưởng xứng đáng cho lòng dũng cảm và tinh thần chiến đấu kiên cường của người lính Quân khu 5.
Tháng 8 năm 1974, sau khi điều trị, chú trở lại giảng đường đại học để tiếp tục con đường học tập còn dang dở. Đến tháng 8 năm 1978, chú tốt nghiệp Đại học Nông nghiệp và trở thành giảng viên Trường Cao đẳng Nông Lâm Bắc Thái, nay là Thái Nguyên. Không chỉ là người lính trên chiến trường, chú còn là người thầy tận tụy trên bục giảng. Tháng 9 năm 1998, chú được nhà trường phân công giữ cương vị Trưởng phòng Giáo vụ, công tác đến năm 2008 thì nghỉ hưu.
Cuộc đời chú Đặng Văn Sùng là biểu tượng chân thực của một thế hệ thanh niên Việt Nam: sẵn sàng gác lại bút nghiên để ra trận, đi qua bom đạn để giữ vững độc lập dân tộc, rồi trở về xây dựng đất nước bằng tri thức và trách nhiệm. Những dấu chân của chú đã in trên chiến trường Quảng Nam năm xưa, và giá trị tinh thần ấy vẫn còn vang vọng mãi trong hôm nay và mai sau.



