ĐẶNG VĂN VIỆT – “HÙM XÁM ĐƯỜNG SỐ 4”
Có một người lính mà khi nhắc đến, người ta không chỉ nhớ đến lòng dũng cảm, mà còn nhớ đến trí thông minh và cách đánh rất sáng tạo. Đó là Đặng Văn Việt, người sau này được gọi bằng cái tên đầy ấn tượng: “Hùm xám Đường số 4”.
Trong những năm đầu của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, Đường số 4 ở vùng Đông Bắc là tuyến đường quân sự quan trọng. Quân Pháp thường sử dụng những đoàn xe cơ giới chạy trên con đường này để vận chuyển binh lính, vũ khí và lương thực.
Đặng Văn Việt nhận ra rằng: nếu cứ đối đầu trực diện với những đoàn quân mạnh hơn về vũ khí, bộ đội ta sẽ gặp rất nhiều khó khăn.
Vậy phải làm thế nào?
Ông cùng đồng đội nghiên cứu địa hình, chọn những nơi hiểm trở, nơi núi rừng có thể che giấu lực lượng. Bộ đội bí mật bố trí trận địa, chờ đoàn xe địch lọt vào vị trí thuận lợi mới bất ngờ nổ súng.
Điều đặc biệt là sau mỗi trận đánh, quân ta nhanh chóng rút khỏi vị trí, không để đối phương dễ dàng xác định lực lượng.
Cứ như vậy, những trận phục kích liên tiếp khiến quân Pháp gặp nhiều tổn thất trên Đường số 4.
Đặng Văn Việt không chỉ gan dạ. Ông hiểu rằng đánh giặc không phải lúc nào cũng dựa vào sức mạnh. Khi vũ khí còn thiếu, trí tuệ và cách đánh phù hợp có thể tạo nên sức mạnh lớn.
Chính sự sáng tạo ấy đã góp phần làm nên những chiến công của bộ đội ta.
Câu chuyện về Đặng Văn Việt để lại một bài học rất đẹp cho học sinh hôm nay:
Sáng tạo không có nghĩa là phải làm điều thật lớn lao. Sáng tạo là biết suy nghĩ, biết tìm cách mới và không dễ dàng bỏ cuộc khi gặp khó khăn.
Ngày trước, người lính dùng trí tuệ để tìm cách đánh giặc.
Ngày nay, học sinh có thể dùng trí tuệ để tìm cách học tốt hơn, giải quyết vấn đề tốt hơn và giúp ích cho mọi người.
Thời chiến cần người biết sáng tạo để chiến đấu. Thời bình càng cần những con người biết sáng tạo để xây dựng quê hương.



