Đặng Xuân Nghiệp chiến lược sáng tạo - ngỗng kêu
Đặng Xuân Nghiệp chiến lược sáng tạo - ngỗng kêu
Chủ đề : câu chuyện thời hoa lửa. Ông: Đặng Xuân Nghiệp sn : 1948 Quê quán: tam trạch - yên mỹ - hưng yên nhập ngũ năm 17 tuổi ( tháng 4-1965) Xuất ngũ : tháng 6 -1971
Như bao chàng trai miền Bắc ngày ấy, ông khoác ba lô lên đường với một niềm tin giản dị: “Tổ quốc gọi thì mình đi.”
Suốt những năm tháng chiến đấu, có một kỷ niệm mà đến tận bây giờ ông vẫn nhớ mãi – nhớ rõ từng chi tiết, từng hơi thở của trận địa.
Phòng thủ nhiều lớp như một mê cung chết người
Ông kể, những đồn bốt địch thời điểm đó được bố trí cực kỳ kiên cố:
Vòng ngoài cùng: toàn bộ cây cối, nhà cửa bị chúng san phẳng, tạo thành một khoảng trống lớn, thoáng không một vật cản — để không ai có thể lén tiếp cận mà không bị nhìn thấy.
Tiếp theo là lớp thép gai, giăng dày đặc quanh đồn, có nơi rộng tới 6 mét.
Rồi đến lớp phòng thủ kỳ lạ nhất: một “tiểu đoàn ngỗng báo động”.
Những đàn ngỗng này được đặt cố định ở nhiều vị trí. Ngỗng vốn rất thính, chỉ cần 1 tiếng động khẽ, 1 cọng cỏ lay, chúng đã kêu inh ỏi. Tiếng kêu ấy khiến mọi lực lượng xâm nhập đều khó lòng qua mắt được địch.
Chỉ sau lớp ngỗng ấy, mới đến hệ thống bốt gác kiên cố của quân địch.
Bài toán sống còn: Làm sao qua được “tiểu đoàn ngỗng”?
Ông Nghiệp cười – nụ cười hiền nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự căng thẳng của những ngày chiến tranh.
“Muốn đánh vào đồn, phải vô hiệu hóa đàn ngỗng. Mà ngỗng thì tinh lắm, khẽ nhúc nhích thôi là nó biết ngay.”
Cả đơn vị đã họp đi họp lại nhiều lần. Cuối cùng, bộ đội nghĩ ra một cách táo bạo nhưng vô cùng thông minh.
Mưu kế từ những chiếc vỏ lon
Bộ đội treo vài vỏ lon ở một vị trí cố định bên ngoài hàng rào phòng thủ. Từ đó, họ nối dây thật dài, kéo dây ra xa, giấu mình trong bóng tối.
Cứ theo từng khoảng thời gian ngắn, các chiến sĩ lại giật dây cho vỏ lon va vào nhau, tạo tiếng động.
Ngỗng nghe tiếng động liền kêu om sòm.
Địch nghe tiếng ngỗng, lập tức chạy ra kiểm tra.
Nhưng kiểm tra mãi vẫn chẳng thấy ai.
Bộ đội lặp đi lặp lại chiêu này suốt cả ngày, suốt nhiều hôm liền.
Từ căng thẳng, cảnh giác cao độ… đến khó chịu… rồi cuối cùng là lơ là.
Địch dần tin rằng đàn ngỗng chỉ bị… gió hoặc chuột làm ồn.
Và đó chính là khoảnh khắc bộ đội ta chờ đợi.
Khoảnh khắc quyết định trong đêm tối
Khi địch đã quen với tiếng ngỗng kêu báo động giả, đội của ông Nghiệp bắt đầu hành động.
Đêm đó, trời tối đen như mực, chỉ nghe tiếng gió rít và tiếng kim loại va nhẹ vào nhau từ những chiếc lon quen thuộc.
Đàn ngỗng vẫn kêu.
Nhưng lần này — địch không thèm ra xem.
Lợi dụng sự chủ quan ấy, bộ đội ta nhẹ nhàng vượt lớp thép gai, chậm rãi lách qua vị trí đàn ngỗng mà không gây tiếng động nào.
Chỉ ít phút sau, quân ta đã xâm nhập thành công vào đồn địch, mở màn cho trận đánh bất ngờ và thắng lợi.
Ký ức không phai
Nhắc lại chuyện xưa, ông Nghiệp trầm ngâm:
“Ngày ấy gian khổ thật, nhưng tình đồng đội, trí thông minh của bộ đội mình thì không gì sánh được. Một tiếng kêu của con ngỗng cũng có thể là ranh giới giữa sống và chết.”
Những câu chuyện như của ông — những mưu kế thầm lặng, những đêm đen căng thẳng — chính là ký ức không thể nào phai của thế hệ sống trong thời hoa lửa, sẵn sàng hy sinh để đất nước được bình yên.



