Cựu chiến binh

Đặng Xuân Nghiệp cuộc hội ngộ kì diệu

Đặng Xuân Nghiệp cuộc hội ngộ kì diệu

Hưng Yên21/11/2025Đặng Văn Sang (chi đoàn thôn Tam Trạch xã Yên Mỹ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chủ đề : câu chuyện thời hoa lửa. Ông: Đặng Xuân Nghiệp sn : 1948 Quê quán: tam trạch - yên mỹ - hưng yên nhập ngũ năm 17 tuổi ( tháng 4-1965) Xuất ngũ : tháng 6 -1971 1. Cuộc hội ngộ kỳ diệu: Ông kể: tháng 11 /1965 ông đang học trường báo vụ thì chọn cùng 1 đồng chí nữa thành lập tiểu đội độc lập đi vào phục vụ chiến trường quân khu 5- chiến đấu chống quân nam triều tiên. Khi biết tin được vào quân khu 5, ông hy vọng có thể tìm được người anh của mình đã nhập ngũ trước đó mà lâu nay gia đình không có tin tức gì của anh. Tới khi vào trong quân khu 5 ông cũng tìm mọi cách để dò hỏi tìm thông tin của người anh trai ,nhưng địa bàn quân khu 5 quá rộng không thể tìm được bất cứ thông tin gì. Trong đầu cũng tự an ủi không tìm thấy cũng tốt có thể anh vẫn còn bình an ở tiểu đội nào đó ngoài kia. Sau 1 thời gian chiến đấu tại chiến trường quân khu 5, tôi cũng k tìm được tung tích gì của anh. tôi lại nghĩ trong thời chiến tranh ,tôi cũng đã chứng kiến những đồng đội của tôi hy sinh trước mắt . 1 người bằng ra bằng thịt sau 1 trận rội bom người bằng da thịt ấy chỉ còn lại 1 chút máu lẫn vào đất . Tôi nghĩ tới đây giường như đã hết hy vọng là anh tôi còn sống. sau khi đánh thắng được quân triều tiên- lữ đoàn rồng xanh. Tôi được chọn đi dự báo cáo chiến sĩ thi đua tại quân khu. Tôi tự nhiên nhìn thấy 1 hình dáng quen thuộc đang đứng trong hàng ngũ ngày hôm đó, tôi cứ chăm chú nhìn anh thi thoảng lại quay sang nhìn như thể sợ anh đi mất. Khi xong buổi lễ tôi phải chay nhanh về phía anh, không hiểu sao nước mắt của tôi cứ trào ra mà không tài nào kiềm lại được . Bao nhiêu điều muốn nói lúc đó k thể nói lên được, chỉ vẻn vẹn vài tư: anh à, anh khỏe không, cả nhà nhớ anh nhiều lắm. Sau đó tôi và anh cũng không kịp nói gì nhiều vì phải gấp rút về đơn vị để chuẩn bị cho những lần tiếp theo. Biết anh tôi còn sống trong tôi thấy thoải mái hơn rât nhiều.giữa chiến trường khốc liệt tôi cũng không nghĩ tôi có thể gặp lại anh.

/-strong/- Chiến dịch rồng xanh: Ông nói: tôi nhớ năm đó đánh đồn tranh,mình với triều tiên thỏa thuận ngừng đánh để bà con ăn tết 3 hôm. 3 hôm đó quân ta và quân địch có thể di chuyển sang nhau được nhưng không được mang theo vũ khí. Nhân cơ hội đó quân ta mới đưa người thâm nhập vào đồn địch để quan sát tình hình và trận địa bố trí bên trong của địch. Bên ngoài là tường thép gai ngăn cách dài tới 6m .bên trong các bốt của địch thi được bố trí cài răng lược. Ban đêm chúng ta lẻn vào đi chuyển vào sâu hơn ,sát hơn các bốt của địch .chúng ta di chuyển men theo các bốt địch, trước khi lại gần các bốt quân trinh sát của ta phải chút hết nước trong bình tông vào 1 bình tông cho đầy tránh để bình tông ít nước khi di chuyển sẽ sinh tiếng động. Các đồ đem theo cũng phải buộc chặt.còn có chuyện sợ kể mọi người không tin ,khi di chuyển tới đúng chiều gió bộ đội ta xì hơi cũng phải bịt cho khí ra từ từ và ít tiếng động tránh địch phát hiện mùi. Quân địch thì cứ 15 phút sẽ đi tuần 1 lần lấy đèn pin rọi sáng choang. Bộ đội ta thì đầu đội mũ tai bèo cài lá cây để ngụy trang hễ khi đèn chiếu tới khu bồ đội ẩn lấp chúng ta phải che mắt lại tránh phản quang như mắt mèo, tránh bị phát hiện. Rất nhiều lần chúng ta sâm nhập vào đồn địch để nắm bắt tình hình. Sau thời gian ngừng chiến. Đúng 1h sáng quân ta phát động nổ súng tấn công địch . Chúng ta cho 3 mũi tiến công dùng mìn làm nổ hàng rào thép mở đường cho quân ta tiến vào. Khi vào trong đồn địch quân ta nhanh chóng tiếp cận các cứ điểm bắn hỏa lực của địch. Chúng ta dùng súng phun lửa phun vào các hầm ngầm của địch. Chúng men theo chân các lô cốt nhét rẻ vô các lỗ ở tầm thấp tránh địch thả bom khi chúng ta bò tại chân bốt, sau đó thả bom vô họng súng nhằm vô hiệu hóa khả năng bắn tầm xa của địch. Trận đánh diễn ra trong vòng 1 tiếng đồng hồ, quân ta dành thắng lợi.

Ông hy vọng trong thời bình thế hệ trẻ sẽ phấn đấu giúp đất nước phát triển sánh vai với các cường quốc năm châu

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn