Cựu chiến binh

Dành cả thanh xuân cho tổ quốc

Giữa dòng chảy bình yên của cuộc sống hôm nay, có những con người lặng lẽ mang trong mình cả một thời oanh liệt của dân tộc. Họ không kể nhiều về chiến công, không nhắc đến gian khổ bằng những lời hoa mỹ, nhưng chính cuộc đời họ là một trang sử sống. Bác Nguyễn Duy Kề, một cựu chiến binh nhập ngũ năm 1959, xuất ngũ năm 1990, là một con người như thế.

Thanh Hóa30/01/2026Lê Thị Dung (chi đoàn Vĩnh Gia 1)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh ra và lớn lên trong những năm tháng đất nước còn chia cắt, khi tiếng súng chiến tranh vẫn còn vọng khắp núi rừng, làng quê, chàng trai trẻ Nguyễn Duy Kề đã sớm mang trong mình khát vọng được đứng trong hàng ngũ Quân đội nhân dân Việt Nam. Năm 1959, khi tuổi đời còn rất trẻ, bác tình nguyện nhập ngũ, bắt đầu hành trình hơn ba mươi năm quân ngũ gắn bó trọn vẹn với vận mệnh của Tổ quốc.

Những năm tháng đầu đời lính của bác gắn liền với gian khổ, thiếu thốn và kỷ luật nghiêm ngặt. Đó là những ngày hành quân dài dằng dặc, bữa cơm độn sắn, manh áo bạc màu, là những đêm thức trắng canh gác giữa rừng sâu, mưa bom bão đạn. Nhưng vượt lên tất cả là tinh thần lạc quan, ý chí kiên cường và niềm tin sắt son vào thắng lợi của cách mạng.

Trong suốt những năm kháng chiến ác liệt, bác Nguyễn Duy Kề cùng đồng đội đã trải qua không ít thử thách sinh tử. Đó là những lần hành quân trong điều kiện khắc nghiệt, những nhiệm vụ khó khăn tưởng chừng không thể hoàn thành. Nhiều đồng đội của bác đã anh dũng hy sinh, để lại nỗi đau và sự mất mát không gì bù đắp được. Với bác, ký ức về đồng đội luôn là phần thiêng liêng nhất của đời lính – những người đã gửi trọn tuổi thanh xuân cho độc lập, tự do của dân tộc.

Khi đất nước hoàn toàn thống nhất, bác tiếp tục ở lại quân đội, bước vào giai đoạn mới – xây dựng và bảo vệ Tổ quốc trong thời bình. Dù không còn tiếng súng chiến tranh, nhưng nhiệm vụ của người lính vẫn đầy nặng nề: giữ vững kỷ cương, bảo vệ thành quả cách mạng, sẵn sàng nhận và hoàn thành mọi nhiệm vụ được giao. Ba mươi mốt năm khoác trên mình màu áo lính, bác luôn giữ trọn phẩm chất “Bộ đội Cụ Hồ”: trung thành, tận tụy, giản dị và khiêm nhường.

Năm 1990, bác Nguyễn Duy Kề xuất ngũ, trở về với cuộc sống đời thường. Rời quân ngũ nhưng không rời lý tưởng, bác tiếp tục phát huy tinh thần người lính trong lao động, sản xuất và tham gia các phong trào tại địa phương. Ở bất cứ cương vị nào, bác cũng luôn gương mẫu, trách nhiệm, là chỗ dựa tinh thần vững chắc cho con cháu và là tấm gương sáng cho thế hệ trẻ noi theo.

Điều đáng trân trọng nhất ở bác không chỉ là quãng thời gian dài cống hiến cho quân đội, mà còn là cách bác sống sau chiến tranh: khiêm nhường, nghĩa tình, luôn nhắc nhở thế hệ trẻ phải biết trân trọng hòa bình, biết ơn những hy sinh của cha anh. Với bác, chiến tranh là ký ức không thể quên, nhưng hòa bình hôm nay mới là điều cần được giữ gìn bằng trách nhiệm và hành động của mỗi người.

Câu chuyện thời hoa lửa của bác Cựu chiến binh Nguyễn Duy Kề không chỉ là câu chuyện của riêng một con người, mà là hình ảnh thu nhỏ của cả một thế hệ đã dám sống, dám hy sinh vì Tổ quốc. Trong ánh mắt hiền hậu và giọng kể chậm rãi của bác là cả một trời ký ức – nơi có gian khổ, mất mát, nhưng trên hết là niềm tự hào sâu sắc khi được góp một phần nhỏ bé vào sự nghiệp giải phóng dân tộc và xây dựng đất nước.

Hôm nay, khi đất nước đang vững bước trên con đường đổi mới, câu chuyện của bác vẫn vang vọng như một lời nhắc nhở: hòa bình không tự nhiên mà có; độc lập, tự do được đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu xương của biết bao thế hệ. Trân trọng quá khứ, sống có trách nhiệm với hiện tại và nỗ lực vì tương lai – đó chính là thông điệp sâu sắc mà cuộc đời người lính Nguyễn Duy Kề để lại cho chúng ta.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn