Anh hùng Lực lượng vũ trang

ĐÁNH ĐỊCH TRÊN KHÔNG

Bắc Ninh21/05/2026NGUYỄN ĐÌNH LONG2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa đông năm 1972, bầu trời miền Bắc đặc quánh tiếng còi báo động. Những cánh đồng ven sông Hồng vừa gặt xong còn thơm mùi rạ mới thì từng tốp máy bay Mỹ đã gầm rú lao tới. Người dân gọi đó là những ngày “mưa bom lửa đạn”, còn bộ đội phòng không gọi bằng một cái tên ngắn gọn: trận đánh trên không. Ở trận địa pháo cao xạ bên ngoài Hà Nội, tiểu đội trưởng Lâm đứng trên ụ đất nhìn về phía chân trời đỏ rực. Anh mới hai mươi bảy tuổi, nước da sạm nắng, đôi mắt lúc nào cũng ánh lên vẻ cương nghị. Cả đơn vị đã ba đêm thức trắng vì máy bay địch liên tục tập kích. Gió mùa đông bắc thổi hun hút qua những thân tre ven đê. Dưới ánh đèn đỏ mờ mờ, khẩu pháo 37 ly nằm im lìm như con thú đang chờ mồi. Chiến sĩ trẻ nhất đơn vị là Hòa, mới mười chín tuổi, quê ở Nam Định. Cậu vừa tiếp đạn vừa hỏi nhỏ: – Anh Lâm này, máy bay B-52 có thật là “pháo đài bay bất khả xâm phạm” không? Lâm cười nhạt: – Không có gì bất khả xâm phạm cả. Nó cũng bằng sắt thép thôi. Mình có ý chí, có cách đánh thì sẽ hạ được. Hòa gật đầu nhưng trong lòng vẫn thấp thỏm. Những câu chuyện về B-52 khiến ai nghe cũng rợn người. Người ta bảo mỗi lần chúng xuất hiện là cả vùng đất rung chuyển như động đất. Đêm ấy, khoảng gần mười một giờ, tiếng còi báo động bất ngờ rú lên xé tan màn đêm. “Có máy bay địch!” Từ sở chỉ huy, điện thoại truyền xuống dồn dập: – Mục tiêu từ hướng tây bắc vào! Toàn đơn vị sẵn sàng chiến đấu! Cả trận địa bừng tỉnh. Người ôm đạn, người chỉnh kính ngắm, người kiểm tra đường dây liên lạc. Hòa thấy tim mình đập mạnh đến nghẹt thở. Rồi từ phía xa, tiếng động cơ vọng tới như tiếng sấm kéo dài. Bầu trời tối đen bỗng lóe sáng bởi những quầng lửa cao xạ của các trận địa quanh thành phố. Lâm hét lớn: – Vào vị trí! Khẩu pháo xoay nòng hướng lên trời. Đúng lúc ấy, từng chùm pháo sáng từ máy bay địch thả xuống trắng lóa cả cánh đồng. Hà Nội hiện ra dưới ánh sáng ma quái, vừa đẹp vừa đau thương. Tiếng bom nổ dồn dập phía nội thành. Mặt đất rung lên bần bật. Hòa nghiến răng: – Chúng đánh vào khu dân cư rồi! Lâm siết chặt bàn tay: – Vì thế mình càng phải bắn hạ chúng. Một chiếc F-111 lao xuống cực thấp, quét ngang bầu trời như con quạ khổng lồ. Đạn từ máy bay xé gió cày tung bờ đê phía trước trận địa. – Bắn! Tiếng pháo 37 ly nổ chát chúa. Những vệt lửa đỏ rực lao vút lên trời đêm. Chiếc máy bay địch nghiêng cánh tránh đạn, nhưng từ trận địa bên cạnh, một loạt pháo khác đã chặn đầu nó. Bầu trời bừng sáng. Ầm! Chiếc F-111 bốc cháy như bó đuốc khổng lồ rồi cắm xuống cánh đồng xa. Cả trận địa reo vang. Hòa hét lớn: – Trúng rồi! Cháy rồi anh Lâm ơi! Nhưng niềm vui chưa kịp kéo dài thì tiếng động cơ nặng nề khác lại xuất hiện. Lần này âm thanh trầm đục hơn, khủng khiếp hơn. Lâm ngẩng đầu nhìn lên, giọng căng thẳng: – B-52 tới! Trên màn trời đen kịt, những chấm sáng nhấp nháy đang tiến vào. Chúng bay cao và thành đội hình rất đều. Từ xa, tên lửa phòng không của ta lao vút lên như những mũi tên lửa đỏ. Cả bầu trời rực sáng bởi lưới đạn dày đặc. Một chiến sĩ thông tin chạy đến: – Sở chỉ huy báo: giữ vững trận địa, phối hợp bảo vệ cầu Long Biên! Lâm gật đầu: – Quyết không để chúng phá cầu! Bom bắt đầu trút xuống. Mặt đất rung chuyển dữ dội. Đất đá tung lên như sóng biển. Một quả bom nổ gần trận địa khiến Hòa ngã dúi xuống hầm. Tai cậu ù đặc. Khi ngẩng lên, cậu thấy khói bụi mù mịt. Một khẩu đội bên cạnh đã bị đánh trúng. Tiếng kêu cứu vang lên giữa tiếng bom. Không kịp suy nghĩ, Hòa lao tới. Dưới hố đất đầy khói, chiến sĩ Tuấn bị tấm gỗ đè ngang chân. – Cứu tôi với! Hòa và vài người khác hợp sức kéo Tuấn ra. Máu chảy đỏ cả ống quần anh. Tuấn nghiến răng: – Đừng lo cho tôi… quay lại bắn tiếp đi! Hòa nhìn lên trời. Những chiếc B-52 vẫn bình thản bay tới như những pháo đài thép khổng lồ. Trong lòng cậu bỗng bùng lên cơn giận dữ. Cậu chạy về khẩu pháo. – Em xin tiếp đạn! Lâm nhìn cậu, ánh mắt rắn rỏi: – Tốt! Hôm nay phải cho chúng biết đất này không dễ khuất phục! Khẩu pháo lại gầm lên. Trên không, những đường đạn đan thành lưới lửa dày đặc. Từ nhiều hướng, tên lửa SAM của quân ta liên tục phóng lên, để lại những vệt sáng dài xé toạc màn đêm. Rồi bất ngờ, một tiếng nổ long trời vang lên. Một chiếc B-52 trúng đạn. Ban đầu nó chỉ chao đảo nhẹ. Nhưng vài giây sau, lửa phụt ra từ cánh trái. Chiếc máy bay khổng lồ nghiêng hẳn rồi bốc cháy đỏ rực. Tất cả mọi người như nín thở. Chiếc “pháo đài bay” bắt đầu rơi. Tiếng reo hò vang dậy khắp trận địa. – B-52 cháy rồi! – Máy bay Mỹ rơi rồi! Hòa đứng chết lặng nhìn khối lửa khổng lồ cắm xuống phía xa. Trong khoảnh khắc ấy, cậu hiểu rằng không có sức mạnh nào là vô địch. Nhưng trận đánh vẫn chưa kết thúc. Một tốp máy bay khác lao vào trả đũa dữ dội. Bom nổ liên tiếp quanh trận địa. Một mảnh bom xé gió lao tới. Lâm đẩy Hòa ngã xuống. Phập! Mảnh thép găm vào vai anh. – Anh Lâm! Máu thấm đỏ áo, nhưng Lâm vẫn nghiến răng đứng dậy. – Tôi còn chiến đấu được! Anh ôm vai, tiếp tục chỉ huy khẩu đội. Đêm kéo dài tưởng như vô tận. Tiếng bom, tiếng pháo, tiếng động cơ hòa vào nhau thành âm thanh dữ dội rung chuyển cả đất trời. Rạng sáng, máy bay địch bắt đầu rút lui. Bầu trời dần yên tĩnh. Khắp nơi còn mùi khói bom khét lẹt. Xa xa, những cột lửa vẫn cháy trên cánh đồng nơi chiếc B-52 rơi xuống. Người dân từ hầm trú ẩn bước lên. Có cụ già chống gậy, có em nhỏ ôm chặt mẹ, nhưng ai cũng ngẩng đầu nhìn bầu trời với ánh mắt đầy hy vọng. Một bà cụ mang nồi cháo nóng đến trận địa. – Các chú bộ đội ăn tạm cho lại sức. Hòa đón lấy bát cháo mà mắt cay xè. Đêm qua, họ vừa sống sót qua lằn ranh sinh tử. Tuấn nằm trên cáng vẫn cười: – Hôm nay thế nào địch cũng khiếp vía. Lâm băng vai trắng toát, bước ra nhìn bầu trời hửng sáng. Mặt trời mùa đông đang lên sau màn sương mỏng. Anh nói chậm rãi: – Chúng có thể nhiều máy bay hơn, bom đạn mạnh hơn. Nhưng chúng không hiểu một điều… Hòa hỏi: – Điều gì vậy anh? Lâm nhìn lá cờ đỏ đang bay trên trận địa: – Người Việt Nam chưa bao giờ chịu khuất phục. Mọi người im lặng. Xa xa, tiếng loa truyền thanh vang lên báo tin quân dân miền Bắc vừa bắn rơi thêm nhiều máy bay Mỹ trong đêm. Cả trận địa vỡ òa niềm vui. Hòa siết chặt bàn tay còn dính dầu mỡ thuốc súng. Cậu biết cuộc chiến vẫn còn dài, nhưng sau đêm nay, niềm tin chiến thắng đã cháy rực trong lòng mỗi người lính phòng không. Trên bầu trời Hà Nội, những đám mây buổi sớm đang dần tan ra. Và nơi ấy, giữa khói lửa chiến tranh, ý chí con người đã làm nên một trận đánh bất tử trên không.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn