Người có công giúp đỡ cách mạng

ĐÁNH GIẶC BẰNG ONG VÒ VẼ

Vĩnh Long25/11/2025Hoa Lửa2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người đầu tiên nảy ra ý tưởng và sử dụng hiệu quả cách đánh giặc kết hợp với sử dụng ong vò vẽ là Anh hùng Nguyễn Văn Tư.

Ông Nguyễn Văn Tư sinh năm 1935, trong gia đình nông dân nghèo, tại ấp Thành Hóa 1, xã Tân Thành Bình (Mỏ Cày Bắc). Từ nhỏ, ông đã chứng kiến sự đàn áp, bắn giết dã man của Mỹ - Diệm diễn ra hàng ngày ngay tại quê hương mình. Từ đó, ông nung nấu ý chí căm thù và quyết tâm chống lại bọn chúng. Sau Đồng khởi 17/1/1960, Nguyễn Văn Tư hăng hái tham gia lực lượng VT3 (vũ trang tuyên truyền) của xã với bí danh là Thành Ngọc.

Địa phận xã Tân Thành Bình có tuyến lộ huyết mạch từ cầu Bắc Hàm Luông đi qua đến thị trấn Mỏ Cày (nay là Quốc lộ 60) và đồn đầu cầu Chợ Xép nên địch thường xuyên càn quét đánh phá. Vốn thông thạo địa hình, dũng cảm, sáng tạo, lại được sự giúp đỡ, chở che của nhân dân, đội du kích xã của Nguyễn Văn Tư lúc ẩn, lúc hiện đánh địch nhiều trận bất ngờ, gây nhiều tổn thất, làm cho chúng hoang mang, lo sợ, bọn dân vệ tại xã cố thủ trong đồn, không dám nghênh ngang càn vào thôn xóm giết người cướp của như trước nữa. Ông còn mưu trí gài mìn, phục kích, bất ngờ chặn đánh các xe quân sự chở địch từ Tiểu khu Kiến Hòa xuống thị trấn Mỏ Cày, qua Chi khu Ba Vát,... liên tục gây cho chúng nhiều thiệt hại. Trong đó, điển hình là đầu tháng 10/1960, ông cùng đồng đội chặn đánh, cướp súng và bắt sống cảnh sát Chanh, tên ác ôn khét tiếng, khi hắn đang trên đường lái xe xuống đồn Năm Nguyện. Sau đó, ông được chọn đi dự lớp huấn luyện quân sự 4 tháng của tỉnh và trở về địa phương tiếp tục chiến đấu.

Tình cờ, trong một lần bất cần khi đang làm vườn, Nguyễn Văn Tư bị ong vò vẽ đốt, sưng cả mặt mày đến phát sốt. Trong cái rủi có cái may, ý tưởng dùng ong vò vẽ đánh giặc nảy sinh từ đó. Nguyễn Văn Tư đã nghiên cứu sinh hoạt của đàn ong tại tổ cả ngày lẫn đêm, để tìm ra cách thức đưa tổ ong đến một vị trí thuận lợi cho việc bố trí trận địa phối hợp đánh địch. Cuối cùng, ông đã thành công. Chờ đêm tối, khi cả đàn ong đã vào tổ, chỉ còn vài con canh cửa ra vào, ông dùng giấy dán bít cửa lại. Sau đó, ông cắt thật nhẹ nhàng cành cây có tổ ong để di chuyển đến vị trí muốn đặt. Điều quan trọng nhất để đàn ong khi đã được di chuyển mà không bỏ đi là phải đặt tổ ong đúng hướng của tổ cũ, lấy cửa ra vào làm chuẩn. Khi đàn ong đến ở chỗ mới ổn định, công việc còn lại là bố trí thế trận cụm chiến đấu, mìn, lựu đạn gài, chông... các loại theo địa hình. Địch đi càn, khi lọt vào ố phục kích, ta sẽ giựt dây nối sẵn từ tổ ong, đàn ong vỡ tổ, bung ra thi nhau đuổi đánh địch. Cùng lúc, du kích nổ súng khiến chúng lúng túng không kịp trở tay, chạy nhảy lung tung sẽ vướng chông, mìn, lựu đạn. Ta làm chủ trận địa, diệt địch.

Sau này, do tiếp cận thường xuyên với các đàn ong, ông nhận thấy chúng quen hơi, trở nên thân thiện. Ông đã thử dùng áo của mình đã mặc, treo gần tổ ong, khi bị phá tổ, đàn ong lần lượt quay về bu đậu vào áo, rồi sửa lại tổ cũ.

Với sáng kiến độc đáo này, Nguyễn Văn Tư đã cùng đội du kích Tân Thành Bình lập nhiều chiến công, gây cho địch nhiều thương vong, thu không ít vũ khí của chúng. Sau gần 30 trận đánh kết hợp quân du kích với binh ong, ông cùng đồng đội đã diệt và làm bị thương hơn 50 tên địch.

Từ năm 1961, lối đánh giặc thông minh, sáng tạo, hiệu quả này đã nhanh chóng được phổ biến, nhân rộng trên khắp chiến trường Bến Tre và nhiều nơi trong toàn miền. Trong vùng giải phóng, vùng "xôi đậu" ở Bến Tre đâu đâu cũng có những trận địa được bố trí sẵn tương tự như của Nguyễn Văn Tư.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn