"Đánh giặc Hoa Kỳ phải nát xương": Khúc tráng ca của 11 cô gái Sông Hương mùa Xuân Mậu Thân 1968
Cuộc chiến đấu ngoan cường và bản lĩnh phi thường của 11 cô gái tuổi đôi mươi thuộc Tiểu đội nữ du kích thành phố Huế, những người đã đánh bật một tiểu đoàn Thủy quân lục chiến Mỹ thiện chiến trong chiến dịch Mậu Thân 1968.
Trong chiến dịch Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968, mặt trận Huế là một trong những chiến trường giằng co và ác liệt bậc nhất. Để bảo vệ thành quả giải phóng và hỗ trợ bộ đội chủ lực, một tiểu đội du kích đặc biệt đã được thành lập gồm 11 cô gái (tuổi từ 17 đến 20) do Tiểu đội trưởng Phạm Thị Liên chỉ huy. Hầu hết các chị đều xuất thân từ nữ sinh, những người thợ dệt, thợ chằm nón lá... vốn quen với sự nhẹ nhàng, đằm thắm của xứ Huế mộng mơ.
Ngày 11/2/1968, Tiểu đội được giao nhiệm vụ chốt giữ khu vực ngã ba Đập Đá và khách sạn Hương Giang. Phát hiện lực lượng ta mỏng, quân Mỹ lập tức huy động một tiểu đoàn Thủy quân lục chiến thiện chiến, có xe tăng và máy bay yểm trợ hòng san phẳng trận địa và mở đường tiến vào thành phố.
Một cuộc chiến không cân sức đã diễn ra giữa 11 cô gái với vũ khí thô sơ và hàng trăm lính Mỹ trang bị tận răng. Dưới hỏa lực bom đạn mù mịt, các cô gái Sông Hương không hề run sợ. Với sự am hiểu địa hình từng con hẻm, mái nhà, các chị đã linh hoạt di chuyển, chia lửa, đánh vu hồi. Có những lúc địch tràn lên sát rạt, các chị dũng cảm dùng lựu đạn ném thẳng vào đội hình chúng hoặc vọt lên dùng súng AK, B40 bắn cháy xe tăng.
Bằng sự mưu trí và quả cảm đến nghẹt thở, chỉ trong một ngày chiến đấu, 11 cô gái Sông Hương đã đánh lùi 4 đợt phản kích điên cuồng của kẻ thù, tiêu diệt và làm bị thương hơn 120 tên địch, bắn cháy 4 xe tăng, giữ vững trận địa để bộ đội chủ lực rút lui an toàn. Trận đánh kết thúc, có 4 chị đã anh dũng hy sinh, máu của các chị hòa vào dòng Hương Giang trong vắt.
Chiến công của 11 cô gái Sông Hương đã làm chấn động cả nước, là biểu tượng rực rỡ cho tinh thần "Giặc đến nhà đàn bà cũng đánh". Cảm phục trước khí phách của các chị, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã gửi thư khen ngợi kèm theo bốn câu thơ bất hủ: "Dõng dạc tay cầm khẩu súng trường / Khôn ngoan dàn trận khắp trong phường / Bác khen các cháu dân quân gái / Đánh giặc Hoa Kỳ phải nát xương".


