DANH NHÂN VĂN HÓA CHU VĂN AN – "VẠN THẾ SƯ BIỂU" VÀ TẤM LÒNG TRUNG HƯNG GIÁO DỤC
Tác giả: Lê Vân Hà

Chu Văn An (1292 – 1370), tên thật là Chu An, hiệu là Thượng Hiền, quê ở làng Văn Thôn, xã Thanh Liệt, huyện Thanh Trì, thành phố Hà Nội. Ông là nhà giáo vĩ đại, nhà triết học, danh nhân văn hóa kiệt xuất, người được tôn vinh là "Vạn thế sư biểu" (Người thầy của muôn đời) của giáo dục Việt Nam.
Chu Văn An đỗ Thái học sinh nhưng không ra làm quan ngay mà mở trường Huỳnh Quốc tại quê nhà để dạy học. Học trò của ông đông tới hàng ngàn người, trong đó có nhiều người đỗ đạt cao và làm đến chức Đại thần như Phạm Sư Mạnh, Lê Bát Sát. Ông nổi tiếng là người nghiêm nghị, công bằng, coi trọng đạo đức và tinh thần tự học.
Nhận thấy tài năng và đức độ của ông, Vua Trần Minh Tông đã mời ông vào kinh thành Thăng Long giữ chức Tư nghiệp Quốc Tử Giám (Hiệu trưởng trường đại học đầu tiên của Việt Nam) và trực tiếp dạy học cho Thái tử. Ông đã góp phần quan trọng trong việc đào tạo ra nhiều thế hệ hiền tài cho đất nước.
Đến đời Vua Trần Dụ Tông, triều chính suy thoái, nịnh thần hoành hành. Chu Văn An đã dũng cảm dâng bản Thất trảm sớ xin chém 7 tên nịnh thần gian ác. Khi sớ không được chấp thuận, ông lập tức từ quan, về ở ẩn tại núi Cửu Lam (Chí Linh, Hải Dương), tiếp tục dạy học, viết sách và bốc thuốc chữa bệnh cho dân. Cuộc đời trong sạch, khí tiết cao cẩ của Chu Văn An là tấm gương sáng soi cho các thế hệ nhà giáo Việt Nam.


