“Đánh trước để tự vệ”
Lý Thường Kiệt (1019–1105) là danh tướng triều Lý, nổi tiếng với cuộc chiến chống quân Tống năm 1075–1077. Ông chủ trương tiến công các căn cứ quân sự của nhà Tống trước khi quân Tống có thể tiến xuống Đại Việt.
Năm 1075, nhà Tống chuẩn bị lực lượng ở khu vực biên giới.
Lý Thường Kiệt nhận định rằng nếu chờ quân Tống chuẩn bị đầy đủ rồi tiến xuống Đại Việt thì tình thế sẽ rất nguy hiểm.
Ông quyết định thực hiện một chiến lược táo bạo:
tiến công trước.
Quân Đại Việt tiến vào các căn cứ Ung Châu, Khâm Châu và Liêm Châu.
Sau khi hoàn thành mục tiêu, quân Đại Việt rút về nước.
Năm 1077, quân Tống tiến sang.
Lý Thường Kiệt xây dựng phòng tuyến trên sông Như Nguyệt.
Quân Tống gặp khó khăn khi vượt qua phòng tuyến.
Trong lúc chiến sự căng thẳng, bài thơ “Nam quốc sơn hà” được truyền tụng.
Bài thơ khẳng định:
“Nam quốc sơn hà Nam đế cư…”
Đất nước Đại Việt có chủ quyền.
Quân Tống cuối cùng phải rút lui.
Chiến thắng năm 1077 bảo vệ nền độc lập của Đại Việt.
Câu chuyện Lý Thường Kiệt cho thấy tư duy quân sự đặc biệt: không phải lúc nào phòng thủ cũng có nghĩa là chờ đối phương tấn công.


