Đào Công Minh
CỤ NGUYỄN THỊ BẢY – NGƯỜI “MẸ DÂN CÔNG” GIẤU ĐƯỜNG TIẾP TẾ TẠI GÒ CÔNG (1946–1954)
CỤ NGUYỄN THỊ BẢY – NGƯỜI “MẸ DÂN CÔNG” GIẤU ĐƯỜNG TIẾP TẾ TẠI GÒ CÔNG (1946–1954)
Tại vùng Gò Công, Tiền Giang, giai đoạn kháng chiến chống Pháp, hình ảnh người phụ nữ gầy gò với chiếc nón lá bạc màu – cụ Nguyễn Thị Bảy – trở thành ký ức không thể quên trong lòng nhiều dân công hỏa tuyến. Từ năm 1947 đến 1954, cụ là người phụ trách một “trạm bí mật” nằm giữa cánh đồng sậy, nơi chứa lương khô, thuốc men và muối dành cho bộ đội qua lại.
Cụ Bảy có một sáng kiến rất độc đáo: đào một hầm chứa hình chữ L ngay dưới nền đất của chuồng trâu cũ, rồi dùng rơm phủ lên để ngụy trang. Mỗi khi dân công từ Mỹ Tho, Tân Trụ chuyển hàng ra chiến khu, họ đều ghé vào nhà cụ để giấu phần tiếp tế còn lại. Trong suốt nhiều năm, hầm chứa của cụ luôn đầy những gùi gạo, những bao muối và những gói thuốc ký ninh quý giá.
Một lần năm 1952, quân Pháp nghi có nguồn cung cấp lương thực cho du kích nên hành quân vào ấp Ba Láng. Chúng lục soát nhà dân và tiến đến căn nhà tồi tàn của cụ Bảy. Thấy cụ đang ngồi nhóm bếp, tay run vì tuổi già, lính Pháp coi thường và chỉ kiểm tra qua loa. Ngay phía dưới nền đất mà họ đang đứng là hơn 20 gùi lương khô – nguồn sống của cả tổ du kích Gò Công. Cụ kể lại rằng hôm đó, tim cụ “như đứng lại”, nhưng cụ vẫn nhất quyết giữ vẻ thản nhiên để bảo vệ hầm bí mật.
Sau ngày miền Nam giải phóng, nhiều cựu chiến sĩ tìm về thăm cụ, gọi cụ bằng cái tên trìu mến “mẹ tiếp tế Gò Công”. Dù vậy, cụ luôn từ chối khen thưởng, chỉ nói: “Tôi làm vì bộ đội cũng như con mình.”
Cụ mất năm 1983, để lại một trong những câu chuyện thầm lặng nhưng giàu tính nhân văn của phong trào dân công Nam Bộ.



