Đào Danh Huỳnh
CHIẾC BI ĐÔNG KHÔNG BAO GIỜ CẠN
Những ngày hè, sân trường rợp bóng phượng đỏ. Sau buổi sinh hoạt truyền thống, các em học sinh quây quần quanh bác cựu chiến binh Lê Văn Hòa. Trên bàn trước mặt bác chỉ có một chiếc bi đông quân đội đã bạc màu, méo mó vì năm tháng.
Một học sinh tò mò hỏi:
– Thưa bác, chiếc bi đông này còn dùng được không ạ?
Bác Hòa mỉm cười, nhẹ nhàng vuốt lên những vết lõm trên thân bi đông.
– Nó không chỉ đựng nước, mà còn đựng cả ký ức của đồng đội bác.
Cả căn phòng im lặng.
Bác kể, mùa khô năm 1972, đơn vị hành quân nhiều ngày giữa rừng Trường Sơn. Cái nắng như thiêu như đốt, nước uống trở thành thứ quý giá hơn bất cứ điều gì. Mỗi người chỉ còn vài ngụm nước cuối cùng trong chiếc bi đông.
Hôm ấy, một chiến sĩ trẻ tên Minh bị sốt cao vì sốt rét. Môi khô nứt, cổ họng cháy rát. Ai cũng biết nếu chia nước cho Minh thì những người còn lại sẽ càng kiệt sức. Nhưng không ai do dự.
Từng người lặng lẽ mở bi đông của mình, chắt từng ngụm nhỏ vào chiếc bi đông của Minh.
Không ai nói một lời.
Đó là sự lựa chọn rất giản dị của những người lính: đồng đội còn sống là mình còn có thêm hy vọng.
Nhờ số nước ít ỏi ấy, Minh vượt qua cơn nguy kịch.
Ít ngày sau, trong một trận bom ác liệt, chính Minh lại là người lao ra kéo một đồng đội bị thương về nơi an toàn. Trên đường quay lại, một mảnh bom đã cướp đi tuổi đôi mươi của anh.
Bác Hòa cúi đầu thật lâu.
– Ngày đưa Minh về với đất mẹ, chiếc bi đông ấy được trao lại cho bác. Đồng đội bảo: "Giữ lấy, để nhớ rằng nước trong bi đông có thể cạn, nhưng tình đồng đội thì không bao giờ cạn."
Hơn năm mươi năm trôi qua, chiếc bi đông vẫn nằm trong ngăn tủ của bác. Nó không còn chứa nước, nhưng luôn đầy ắp những ký ức về lòng dũng cảm, sự hy sinh và tình đồng đội.
Một em học sinh khẽ hỏi:
– Bác có bao giờ quên những ngày ấy không?
Bác mỉm cười, ánh mắt nhìn xa xăm.
– Người lính có thể già đi, nhưng ký ức về đồng đội thì không bao giờ già. Chúng ta kể lại không phải để nhắc về chiến tranh, mà để các cháu biết trân trọng hòa bình. Hòa bình hôm nay được đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả tuổi xuân của biết bao người.
Các em học sinh lặng người.
Một cơn gió nhẹ làm hàng phượng rung lên. Tiếng ve vẫn ngân vang như bản nhạc của mùa hè.
Chiếc bi đông cũ nằm lặng trên bàn, nhưng trong mắt những người trẻ, nó bỗng trở thành một biểu tượng đẹp của lòng yêu nước, của nghĩa tình đồng đội và của những con người đã sống trọn tuổi xuân trong thời hoa lửa.



