Dạo Đó Thời Chiến Tranh
Đêm hành quân của bộ đội luôn có bóng dáng những cô gái mở đường đứng bên lề, tay cầm đèn, cầm cờ hiệu dẫn lối. Nhiều anh lính trẻ kể rằng chỉ cần nhìn thấy nụ cười của các cô gái, bao mệt mỏi dường như tan biến.
Một lần, mưa lớn làm sạt lở một đoạn núi. Đường tắc, đoàn xe phía sau không thể chờ. Lan xung phong cùng vài người ở lại mở đường trong đêm. Mệt lả, ướt sũng, từng nhát cuốc của Lan nặng như đá, nhưng cô vẫn kiên trì. Khi đoạn đường thông xe, đoàn xe bật đèn sáng rực, những người lính giơ tay chào, còn Lan chỉ lặng lẽ ngồi xuống vệ đường, mỉm cười trong ánh mưa.
Những bó hoa rừng — sim tím, mua vàng, phong lan gió — được bộ đội hái tặng các cô gái như lời biết ơn. Lan thường cài một bông vào mũ, nói rằng đó là “hương rừng của Trường Sơn”, là động lực để cô tiếp tục mở thêm nhiều con đường cho đất nước.
Chiến tranh kết thúc. Lan trở về quê, dáng người vẫn nhỏ bé nhưng đôi mắt đã mang vẻ từng trải của người từng sống giữa lằn ranh sinh tử. Con đường năm xưa giờ đã trở thành tuyến giao thông lớn, và mỗi lần nhắc lại, mọi người đều nhớ về những cô gái mở đường – những bông hoa đẹp nhất giữa núi rừng Trường Sơn.



