Bài viết

Đạo hiếu của một vị tướng

Đầu xuân năm 1971, tôi đang làm việc tại cơ quan chính trị của Bộ Tổng tham mưu thì bên văn phòng thông báo: Sáng mai vào cơ quan lúc 4 giờ để đi dự đám tang...

Hà Tĩnh16/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đầu xuân năm 1971, tôi đang làm việc tại cơ quan chính trị của Bộ Tổng tham mưu thì bên văn phòng thông báo: Sáng mai vào cơ quan lúc 4 giờ để đi dự đám tang. Hôm sau, tôi dậy từ 3 giờ sáng, tới cơ quan đã thấy bên văn phòng chuẩn bị đầy đủ xe và vòng hoa để đi viếng. Anh Trần Quang Khánh-Chánh văn phòng nói:

- Các thủ trưởng đều đang đi công tác xa nên hôm nay tôi và anh sẽ thay mặt cơ quan đi viếng mẹ đồng chí Lê Trọng Tấn.

Tôi thật bất ngờ, hiện anh Tấn đang chỉ huy trong chiến trường B5, phía bắc Quảng Trị. Chúng tôi nhanh chóng lên xe đi về phía Hà Đông lúc trời vẫn tối. Quê đồng chí Lê Trọng Tấn ở làng Mậu Lương, thị xã Hà Đông. Chúng tôi đến nơi trời vẫn chưa sáng hẳn nhưng gia đình đã chuẩn bị lễ an táng cho cụ.

Sau khi gia đình giới thiệu và cảm ơn đoàn Bộ Tổng tham mưu tới viếng và chia buồn, đồng chí Trần Quang Khánh đã đưa bức điện thư của đồng chí Lê Trọng Tấn gửi từ chiến trường ra. Một bác lớn tuổi trong dòng họ, thay mặt cho gia đình đọc bức điện. Sau các đoạn nói về tình hình công tác của mình, cảm ơn chính quyền, nhân dân địa phương, bà con họ hàng, làng xóm và cơ quan đã đến phúng viếng, chia buồn, đồng chí Lê Trọng Tấn viết: “Mẹ ơi! Biết tin mẹ đau yếu, con luôn mong mẹ chóng khỏi bệnh để con về phụng dưỡng. Nay nghe tin mẹ đã qua đời, về với tổ tiên nội, ngoại, con rất đau lòng. Khi mẹ qua đời, con không có mặt để chịu tang mẹ. Con cam chịu phận chưa tròn đạo hiếu với mẹ. Mẹ... Mẹ... Mẹ. Con: Lê Trọng Tấn”.

Giọng người đọc nấc lên. Tất cả con cháu òa khóc nức nở. Những người dự đám tang đều nghẹn ngào rơi lệ. Lúc đó, tôi vẫn nghe được câu nói của một cán bộ xã đứng bên cạnh: “Chà! Một vị tướng-một người con”.

Rời đám tang mẹ đồng chí Lê Trọng Tấn trở về Hà Nội, trong lòng tôi cuộn lên niềm xúc động mãnh liệt. Tôi nghĩ về chiến trường B5, nơi anh Tấn đang chỉ huy bộ đội chiến đấu. Hằng ngày, hằng giờ, anh và bộ đội phải đối mặt với mưa bom bão đạn của quân thù. Trong cuộc chiến đấu ác liệt, đầy gian nan như vậy, anh vẫn dành trọn vẹn tấm lòng của một người con đối với mẹ. Dẫu không có mặt ở gia đình để làm tròn đạo hiếu, nhưng anh vẫn thể hiện đậm nét một người con xả thân vì nước, trọn nghĩa với gia đình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn