Đào Kim Cương: Lời hứa không trở về
Tác giả: Sầm Thị Quỳnh Trang Lớp K15A. SP DIA LI Trường Đại Học Hải Dương
Đào Kim Cương (1967–1988) quê ở xã Vượng Lộc, huyện Can Lộc, Hà Tĩnh. Ông là Trung sĩ, chiến sĩ, nhập ngũ tháng 2/1985 và được điều ra làm nhiệm vụ tại Trường Sa.
Năm 1988, khi tình hình tại Trường Sa căng thẳng, Đào Kim Cương cùng đồng đội nhận nhiệm vụ ra khu vực Gạc Ma – Cô Lin – Len Đao.
Ở quê nhà, người mẹ Hà Thị Liên vẫn chờ con trở về.
Đào Kim Cương là người con thứ ba trong gia đình có sáu người con. Ông chưa lập gia đình.
Đầu năm 1988, ông được nghỉ phép. Nhưng thay vì về ngay, ông viết thư về nói với cha mẹ rằng sẽ chờ đến mùa gặt rồi mới về để giúp gia đình làm mùa. Sau đó, ông nhận lệnh đi Trường Sa. Trước khi lên đường, ông gửi đồ đạc và một tấm ảnh về nhà, nhắn cha mẹ yên tâm, mình làm nhiệm vụ xong sẽ trở về.
Nhưng lời hứa ấy không bao giờ thành hiện thực.
Ngày 14/3/1988, tại khu vực Gạc Ma – Cô Lin – Len Đao, cuộc chiến đấu bảo vệ chủ quyền biển đảo diễn ra vô cùng khốc liệt.
Đào Kim Cương đã hy sinh khi mới khoảng 21 tuổi.
Ông nằm lại giữa biển khơi, cùng 63 cán bộ, chiến sĩ Hải quân Việt Nam hy sinh trong ngày hôm ấy.
Ở quê nhà, người mẹ vẫn chờ.
Nhiều năm sau, mẹ Hà Thị Liên vẫn giữ tấm bia đá khắc tên con bên cạnh đầu giường, coi đó như một phần xương thịt của người con đã mãi mãi không trở về.
Bà từng nói về con trai mình:
“Nó là đứa con ngoan nhất của tui.”
Một câu nói rất ngắn.
Nhưng phía sau đó là hơn ba mươi năm của một người mẹ sống cùng nỗi nhớ con.
Câu chuyện của Đào Kim Cương không có những lời hứa lớn lao.
Chỉ có một người con nói với cha mẹ:
“Con đi làm nhiệm vụ xong con sẽ về.”
Nhưng tuổi trẻ của anh đã nằm lại ngoài biển khơi.
Có lẽ điều đau lòng nhất của chiến tranh chính là những lời hứa rất bình thường lại có thể trở thành lời hứa cuối cùng.
Anh đi khi mới ngoài hai mươi.
Chưa kịp trở về giúp cha mẹ mùa gặt.
Chưa kịp xây dựng gia đình.
Chưa kịp sống trọn những ước mơ của tuổi trẻ.
Nhưng anh đã dùng tuổi trẻ ấy để giữ lấy biển đảo của Tổ quốc.
Và ở quê nhà, người mẹ vẫn giữ tên con bên cạnh mình.
Để nhắc rằng: có những người con đã đi rất xa, nhưng chưa bao giờ rời khỏi trái tim của mẹ.
“Anh không trở về sau chuyến đi năm ấy, nhưng lời hứa với cha mẹ đã trở thành một phần ký ức không bao giờ phai của cả một gia đình.”



