“ĐÀO TẤN – NGƯỜI GIỮ HỒN TUỒNG VIỆT GIỮA THỜI LOẠN”
Không cầm gươm ra trận như những anh hùng áo vải Tây Sơn, Đào Tấn lại chiến đấu bằng nghệ thuật và lòng yêu nước. Những vở tuồng bất hủ của ông đã trở thành ngọn lửa gìn giữ tinh thần dân tộc, nuôi dưỡng lòng trung nghĩa và niềm tự hào văn hóa Việt Nam qua bao biến động lịch sử.
"Tôi sinh ra ở vùng đất Bình Định – nơi tiếng trống tuồng vang lên mỗi dịp hội làng. Thuở nhỏ, tôi thường theo cha đến xem những gánh hát biểu diễn các vở tuồng của cụ Đào Tấn. Người dân ai cũng kính trọng ông như một bậc thầy lớn của nghệ thuật dân tộc.
Đào Tấn sống trong thời kỳ đất nước nhiều biến động. Tuy không trực tiếp cầm gươm đánh giặc nhưng ông dùng ngòi bút và sân khấu để giữ gìn hồn cốt dân tộc. Những vở tuồng của ông ca ngợi lòng trung quân ái quốc, tinh thần nghĩa hiệp và phẩm chất cao đẹp của con người Việt Nam.
Tôi còn nhớ lần đầu xem vở tuồng do cụ sáng tác, cả sân đình im phăng phắc. Tiếng hát cất lên bi tráng khiến nhiều người rưng rưng nước mắt. Mỗi lời thoại, mỗi tiếng trống như khơi dậy lòng yêu nước đang âm ỉ trong tim người dân.
Cụ Đào Tấn rất nghiêm khắc với nghệ thuật. Ông thường thức thâu đêm chỉnh sửa từng câu hát, từng động tác sân khấu để làm sao giữ được cái hồn của tuồng cổ. Người trong gánh hát kể rằng ông luôn dặn: 'Mất tiếng trống tuồng là mất một phần hồn dân tộc'.
Nhờ công lao to lớn ấy, nghệ thuật tuồng Bình Định ngày càng phát triển và vang danh khắp cả nước. Với người dân quê tôi, Đào Tấn không chỉ là một nghệ sĩ tài hoa mà còn là người đã dùng văn hóa để giữ lấy tinh thần Việt Nam giữa những năm tháng đầy biến động."



