Cựu chiến binh

ĐÀO THỊ CẦN: THANH XUÂN RỰC RỠ GIỮA KHÓI LỬA CHIẾN TRƯỜNG

Trong bản hùng ca đại thắng mùa Xuân năm 1975, có những nốt trầm lặng lẽ nhưng vô cùng cao cả, đó là sự hy sinh của những người phụ nữ Việt Nam. Bác Đào Thị Cần, sinh năm 1953, chính là hiện thân của tinh thần "anh hùng, bất khuất, trung hậu, đảm đang" trên mảnh đất Gio Linh. Cuộc đời bác là một câu chuyện cảm động về lòng yêu nước, nơi một người thiếu nữ đã gác lại những ước mơ riêng để dấn thân vào nơi lằn ranh sinh tử, góp sức mình cho ngày non sông thống nhất.

Quảng Trị31/01/2026Chi đoàn thôn 1 (Đoàn xã Gio Linh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong bản hùng ca đại thắng mùa Xuân năm 1975, có những nốt trầm lặng lẽ nhưng vô cùng cao cả, đó là sự hy sinh của những người phụ nữ Việt Nam. Bác Đào Thị Cần, sinh năm 1953, chính là hiện thân của tinh thần "anh hùng, bất khuất, trung hậu, đảm đang" trên mảnh đất Gio Linh. Cuộc đời bác là một câu chuyện cảm động về lòng yêu nước, nơi một người thiếu nữ đã gác lại những ước mơ riêng để dấn thân vào nơi lằn ranh sinh tử, góp sức mình cho ngày non sông thống nhất.

Bốn năm hoa lửa và ý chí thép của người con gái đất thép (1971 – 1975)

Năm 1971, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn quyết định, chàng trai cô gái khắp mọi miền quê hăng hái lên đường theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Ở tuổi 18 – lứa tuổi đẹp nhất, rạng rỡ nhất của người con gái, bác Đào Thị Cần đã chọn khoác lên mình màu áo lính. Đây là giai đoạn khốc liệt nhất tại chiến trường Quảng Trị, nơi bom cày đạn xới, nơi mỗi mét đất đều thấm đẫm mồ hôi và máu.

Suốt 4 năm ròng rã từ 1971 đến 1975, bác đã cùng đồng đội bám trụ trận địa, tham gia phục vụ chiến đấu, tiếp tế lương thực và chăm sóc thương binh. Dưới làn mưa bom bão đạn, hình ảnh người thiếu nữ Đào Thị Cần vẫn kiên cường, tận tụy, không quản ngại hiểm nguy đã trở thành điểm tựa tinh thần cho các chiến sĩ nơi tiền tuyến. Bác đã đi qua những ngày đêm không ngủ trong chiến dịch giải phóng Quảng Trị 1972 và bền bỉ đóng góp cho đến ngày khải hoàn 30/4/1975. Bốn năm ấy không chỉ là thử thách về lòng can đảm, mà còn là sự hiến dâng trọn vẹn sức trẻ và tình yêu cho độc lập dân tộc.

Người hội viên gương mẫu và bóng mát giữa đời thường

Trở về địa phương sau ngày đại thắng, bác Đào Thị Cần lại tiếp tục cuộc chiến mới trên mặt trận lao động sản xuất, tái thiết quê hương từ đống đổ nát. Với bản lĩnh thép được tôi luyện trong khói lửa, bác luôn giữ vững tác phong nhanh nhẹn, kỷ luật và lòng nhân ái của người lính Bộ đội Cụ Hồ. Tại Thôn 4, bác là người mẹ, người bà mẫu mực, luôn chăm lo cho gia đình và tích cực đóng góp cho các hoạt động của làng xã.

Năm 2002, bác chính thức gia nhập Hội Cựu chiến binh Việt Nam. Với hơn 20 năm tuổi Hội, bác luôn là hội viên gương mẫu, nhiệt tình trong các phong trào "Nghĩa tình đồng đội" và giáo dục truyền thống cho thế hệ trẻ. Sự hiền hậu, giản dị và những câu chuyện về một thời hoa lửa của bác đã trở thành bài học sống động nhất về lòng yêu nước cho lớp cháu con noi theo.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn