Khác

ĐẬP TAN CĂN CỨ NƯỚC TRONG, THẦN TỐC TIẾN VỀ SÀI GÒN

Quảng Ninh03/07/2026Trần Thanh Tuấn (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Điền Xá)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nước Trong, cái tên nghe mộc mạc, nhưng vào những ngày cuối tháng 4 năm 1975, nó là một trong những “cánh cửa thép” cuối cùng chặn đường Quân đoàn 2 trên trục tiến vào Sài Gòn. Ẩn dưới tán cao su lặng gió là cả một tổ hợp huấn luyện lớn của đối phương: Trường Thiết giáp, Trường Biệt kích, Trường Bộ binh và nhiều đơn vị vừa tháo chạy khỏi Xuân Lộc. Không chiếm được nơi này, con đường 15 vẫn sẽ là một mũi dao găm dựng đứng trước ngực đội quân đang thần tốc tiến về giải phóng.

Sư đoàn 304 được giao nhiệm vụ mở khóa. Trung đoàn 9, cùng Đại đội xe tăng 5, đảm nhiệm hướng Trường Thiết giáp; Trung đoàn 24, có pháo binh chi viện, tiến vào Trường Bộ binh. Từ ngày 25.4, những toán quân đầu tiên đã lặng lẽ len sâu vào vị trí, chuẩn bị cho giờ phút định đoạt.Ngày 26.4, bầu trời phía bắc Nước Trong quần cuộn trong tiếng động cơ máy bay địch. Những đám khói đen treo lơ lửng sau các loạt pháo kích sáng, chiều. Tuyến phòng ngự cứ thế siết lại, thêm cả Lữ đoàn 468 đổ đến lập tuyến mới. Nhưng các đơn vị của ta vẫn bám trụ. Phòng không quân đoàn bắn rơi bốn máy bay trong chiều, giữ nguyên vẹn thế trận chuẩn bị.17 giờ, pháo chiến dịch khai hỏa như một lằn roi lửa quất xuống nền rừng. Mặt đất rung lên, những cột khói đỏ au tỏa ra từng lớp. Đó là tín hiệu cho bộ binh ào lên.Ở Trường Thiết giáp, cửa mở bị khóa bằng hàng loạt lô cốt, ụ súng. Bộ binh phải đánh từng ổ một, rồi kéo pháo 85 lên sát hàng rào phối hợp với xe tăng, như những chiếc búa thép đập vào cửa thành. Người lính chạy dưới màn bụi, tiếng đạn xé gió, đôi lúc chỉ thấy nhau qua cái gật đầu vội vàng, rồi xung phong. Gần hai giờ liên tục, mọi sức lực, mọi kinh nghiệm chiến trường được dồn vào từng mét tiến công. Khi khói tan, ta làm chủ khu vực, hàng trăm lính đối phương bị diệt, gần hai chục xe thiết giáp nằm lại. Nhưng trận chiến chưa kết thúc, một mũi lực lượng lớn của đối phương đã co cụm vào rừng cao su và phản kích dữ dội, giữ chân Trung đoàn 9 suốt đêm.Tại Trường Bộ binh, Trung đoàn 24 cũng vật lộn trong mê trận giao thông hào và bãi mìn; mới chỉ chiếm được một phần tuyến ngoài.Sang ngày 27.4, sức kháng cự của địch tăng lên rõ rệt. Ngay đợt đánh đầu tiên, hai xe tăng và một xe thiết giáp của ta bốc cháy. Chiếc xe 847 của đại đội trưởng Đình bị bắn cháy, họa sĩ Lê Duy Ứng cũng bị thương trên xe này.Phía địch, Bộ Tư lệnh Quân đoàn 3 nguỵ điều thêm hai chiến đoàn 322, 318 cùng nhiều xe tăng M48, lại tung không quân oanh tạc dồn dập. Thế trận dồn nén.Tư lệnh Nguyễn Hữu An nhận thấy không thể tiếp tục sa lầy. Ông giao Lữ đoàn phó - Tham mưu trưởng Lữ đoàn xe tăng 203 Trần Minh Công mở trinh sát để tìm một nhánh đường vòng qua sông Buông. Nhưng dòng sông nhỏ mà sâu, lòng bùn dày, địa hình lại hiểm trở khiến hướng này không thể triển khai ngay.Hai ngày trôi qua, Nước Trong trở thành nút thắt trói chân cả mũi tiến công của Quân đoàn.Đêm 28.4, sau hàng loạt trận đánh chưa đạt mục tiêu, Tư lệnh đưa ra quyết định dứt khoát: tăng cường cho Trung đoàn 9 và đồng thời rút Đại đội xe tăng 4 trong thành phần Tiểu đoàn 1 - lực lượng chủ lực của Lữ đoàn 203 để tiến công dứt điểm Nước Trong. Đại đội trưởng Bùi Quang Thận và chính trị viên Vũ Đăng Toàn được lệnh vào trận với nhiệm vụ đánh gục tuyến chốt chặn bằng mọi giá.Và rồi, trong buổi trưa 29.4, sau những đợt hợp đồng chặt chẽ giữa bộ binh, pháo binh, thiết giáp, tuyến phòng ngự Nước Trong cuối cùng cũng sụp đổ. Những ụ súng im bặt, khói xe tăng địch còn bốc cháy lên giữa nền đất lổn nhổn. Người lính Sư đoàn 304 đứng tựa vào nòng súng nóng bỏng, thở phào. Cánh cửa đã mở.Chỉ chờ khoảnh khắc ấy, binh đoàn thọc sâu của Quân đoàn 2 lập tức lao về đường 15, hướng ngã ba Vũng Tàu. Con đường trước mắt như hút gió, đưa họ đi đến giờ khắc lịch sử của ngày 30 tháng 4 chỉ còn một ngày sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn