Đất Cần Giuộc và bản tráng ca không lời của vầng trăng khuyết
Hơn một thế kỷ sau tiếng khóc bi tráng của cụ Đồ Chiểu, đất Cần Giuộc lại sản sinh ra những người con anh hùng như Lê Văn Chống. Sự hy sinh của anh năm 1969 là sự tiếp nối cái mạch ngầm yêu nước chưa bao giờ vơi cạn nơi vùng hạ Long An, tạc vào dáng đứng quê hương một bức tượng đài bất tử.
Có những vùng đất mà bản thân cái tên gọi đã vang lên như một khúc tráng ca. Cần Giuộc là một nơi như thế. Đã từng có một thời, những người nông dân Cần Giuộc "chỉ biết ruộng trâu, ở trong làng bộ", rồi vụt đứng lên thành những nghĩa sĩ áo vải tạc vào lịch sử. Và mạch ngầm bi tráng ấy đã chảy xuyên qua hơn một thế kỷ, để nuôi lớn những chàng trai thế hệ chống Mỹ như Lê Văn Chống.
Sinh năm 1946 tại xã Phước Vĩnh Đông, một xã vùng hạ ven sông của huyện Cần Giuộc, tuổi thơ của Lê Văn Chống là những ngày lặn lội với con nước bìm bịp kêu, với rặng dừa nước che mát những trưa hè. Anh lớn lên mang theo cái tính phác họa, chân trần của người Nam Bộ, nhưng sâu thẳm trong huyết quản lại cuồn cuộn một ngọn lửa của mảnh đất giàu truyền thống cách mạng.
Những năm tháng sau cuộc Tổng tiến công Mậu Thân 1968, chiến trường miền Nam bước vào giai đoạn giằng co khốc liệt nhất. Địch điên cuồng càn quét, bủa vây. Giữa trận tuyến đầy pháo sáng và đạn thù ấy, Lê Văn Chống đã sống, chiến đấu và ngã xuống khi mới 23 tuổi. Hai mươi ba tuổi – độ tuổi mà nụ cười vẫn còn vương nét trong trẻo, những khát khao vẫn còn căng tràn nhựa sống. Nhưng anh đã chọn gửi lại thanh xuân của mình vào phù sa của dòng sông quê mẹ.
Nhà văn người Nga Ê-ren-bua từng viết: "Lòng yêu nước ban đầu là lòng yêu những vật tầm thường nhất: yêu cái cây trồng ở trước nhà, yêu cái phố nhỏ đổ ra bờ sông...". Lê Văn Chống ngã xuống để bảo vệ cái rặng dừa nước Phước Vĩnh Đông, bảo vệ nếp nhà lá có vại nước mưa trong vắt. Máu của anh hòa vào đất Cần Giuộc, không để lại những dòng tuyệt bút, cũng không cần những bia mộ rêu phong khắc tự. Bản thân sự dâng hiến ấy đã là một áng văn đẹp nhất, chân thực nhất về chủ nghĩa anh hùng cách mạng.
Đất mũi Long An hôm nay sóng vỗ hiền hòa. Không còn khói súng, chỉ còn những bạt ngàn màu xanh của sự sống vươn lên từ lớp tro tàn. Thấp thoáng đâu đó trong tiếng gió chiều vờn qua tán lá, ta như vẫn nghe thấy nhịp đập trái tim của chàng trai 23 tuổi năm nào. Anh đã hóa thân thành vầng trăng khuyết trên bầu trời quê hương, soi sáng mãi cho những thế hệ mai sau trên con đường giữ nước.


