Đất Điện Biên thấm mồ hôi người lính
Những ngày đầu năm 1954, khắp các con đường dẫn về Điện Biên Phủ luôn có bóng dáng những người lính hành quân. Đường núi quanh co, đất đỏ bám đầy dép và quần áo. Mỗi bước chân tiến về phía trước đều đòi hỏi rất nhiều sức lực. Có những buổi sáng, sương còn phủ kín các sườn núi, người lính đã phải thức dậy chuẩn bị nhiệm vụ. Người mang đạn, người chuyển lương thực, người đào công sự, người mở đường.

Những ngày đầu năm 1954, khắp các con đường dẫn về Điện Biên Phủ luôn có bóng dáng những người lính hành quân.
Đường núi quanh co, đất đỏ bám đầy dép và quần áo. Mỗi bước chân tiến về phía trước đều đòi hỏi rất nhiều sức lực.
Có những buổi sáng, sương còn phủ kín các sườn núi, người lính đã phải thức dậy chuẩn bị nhiệm vụ. Người mang đạn, người chuyển lương thực, người đào công sự, người mở đường.
Một chiến sĩ trẻ cúi xuống đào đất.
Mới làm được một lúc, mồ hôi đã chảy xuống hai bên thái dương.
Anh lấy tay quệt vội rồi tiếp tục.
Người đồng đội bên cạnh hỏi:
– Mệt không?
Anh cười:
– Mệt, nhưng còn làm được.
Hai người lại cúi xuống.
Tiếng cuốc, tiếng xẻng vang lên đều đặn.
Đất Điện Biên khi ấy không chỉ có những con đường hành quân. Trên từng triền núi, những người lính ngày đêm đào giao thông hào, xây dựng trận địa và chuẩn bị cho cuộc chiến đấu phía trước.
Có hôm trời mưa.
Đất trở nên mềm và trơn.
Những người lính vẫn tiếp tục công việc.
Có hôm nắng gắt.
Áo quần ướt đẫm mồ hôi.
Nhưng công việc không dừng lại.
Một người lính đặt chiếc cuốc xuống, nhìn đoạn hào vừa đào rồi nói:
– Hôm nay thêm được một đoạn.
Người bên cạnh đáp:
– Ngày mai lại thêm một đoạn nữa.
Cứ như thế, từng mét đất được đào lên.
Từng đoạn đường được mở rộng.
Từng vị trí được chuẩn bị.
Phía trước là trận đánh.
Phía sau là những đoàn người vẫn đang vận chuyển lương thực, đạn dược và vật tư về chiến trường.
Tất cả cùng góp sức.
Có những người lính không trực tiếp đứng ở tuyến đầu nhưng ngày đêm làm việc để bảo đảm cho đồng đội.
Có những dân công vượt núi gùi hàng.
Có những chiến sĩ công binh mở đường.
Có những người kéo pháo qua những con dốc hiểm trở.
Mỗi người để lại trên đất Điện Biên một phần sức lực của mình.
Buổi chiều, sau nhiều giờ làm việc, một nhóm chiến sĩ ngồi nghỉ bên thành hào.
Một người nhìn đôi bàn tay lấm đất:
– Tay tôi chẳng còn sạch nữa.
Người khác cười:
– Ở đây ai chẳng thế.
Rồi mọi người cùng cười.
Chẳng ai nghĩ đến chuyện mình đã làm được bao nhiêu.
Chỉ biết ngày mai còn có nhiệm vụ.
Những ngày chiến dịch càng tiến sâu, công việc càng khẩn trương.
Tiếng cuốc xẻng, tiếng bước chân, tiếng vận chuyển hàng hóa nối nhau không dứt.
Đất Điện Biên dần trở thành nơi ghi dấu biết bao mồ hôi của những con người bình dị.
Sau này, khi chiến tranh kết thúc, một người lính già trở lại Điện Biên.
Ông đứng thật lâu trên mảnh đất năm xưa.
Có người hỏi:
– Bác nhớ gì nhất?
Ông nhìn xuống đôi bàn tay đã già:
– Tôi nhớ những ngày chúng tôi đào đất.
– Vì sao?
Ông đáp:
– Vì lúc ấy chúng tôi còn trẻ. Mỗi ngày làm việc từ sáng đến tối, mồ hôi chảy xuống đất. Chúng tôi chỉ nghĩ đơn giản là phải hoàn thành nhiệm vụ.
Ông im lặng một lúc rồi nói:
– Sau này mới hiểu, mỗi người góp một chút thì thành sức mạnh rất lớn.
Ông nhìn những ngọn đồi trước mặt.
Nhiều năm đã trôi qua.
Những con đường thay đổi.
Những công sự năm xưa dần trở thành di tích.
Nhưng đất Điện Biên vẫn lưu giữ ký ức về một thế hệ đã từng sống, chiến đấu và làm việc trên mảnh đất này.
Không chỉ có những chiến công vang dội.
Còn có những giọt mồ hôi âm thầm.
Có bàn tay chai sần vì cuốc đất.
Có đôi vai đau vì mang vác.
Có bước chân vượt qua những con đường núi dài.
Có những người lính làm việc trong mưa phùn, trong nắng gắt, giữa những đêm dài.
Và vì thế, khi nhắc đến Điện Biên, người ta không chỉ nhớ đến những trận đánh.
Người ta còn có thể nhớ đến những con người đã dùng sức lao động của mình để chuẩn bị cho chiến thắng.
Đất Điện Biên năm ấy đã thấm mồ hôi của biết bao người lính.
Những giọt mồ hôi nhỏ bé ấy, cùng với sự đóng góp của quân và dân, đã trở thành một phần không thể tách rời của lịch sử Điện Biên Phủ.


