Đất lửa Củ Chi – Bản khải hoàn ca tháng 5 năm 1975
ấu gian khổ giữa mưa bom bão đạn, thì mùa xuân năm 1975 lại là khúc ca khải hoàn rực rỡ – thời khắc ông được chứng kiến ngày đất nước bước sang một trang sử mới. Và trong ký ức ấy, Củ Chi – mảnh đất thép thành đồng – mãi là biểu tượng của ý chí bất khuất và khát vọng độc lập, tự do của dân tộc.
Sau nhiều năm chiến tranh ác liệt, Củ Chi gần như trở thành cái tên quen thuộc trên bản đồ quân sự. Đây là vùng đất phải hứng chịu biết bao trận càn quét, bom đạn và chất độc chiến tranh của kẻ thù. Nhưng càng bị tàn phá, quân và dân nơi đây càng thể hiện bản lĩnh kiên cường, bám đất, giữ làng, giữ vững căn cứ cách mạng ngay giữa vòng vây của địch.
Trong những ngày lịch sử của tháng 5 năm 1975, đứng giữa vùng đất vừa hoàn toàn giải phóng, ông Nguyễn Hữu Hài đã viết nên những vần thơ mộc mạc nhưng chan chứa niềm tự hào:
Nơi đây thật đáng tự hào
Củ Chi vất vả gian lao kiên cường
Đây là cửa ngõ bốn phương
Đường lối cách mạng ngõ đường bao la
Mỹ tới cũng phải cút ra
Ngụy đến quỳ lạy xin là tôi đi
Lời ca tiếng hát Củ Chi
Mở đường chiến thắng chẳng gì đổi thay.
Tháng 5 năm 1975.
Những câu thơ không chỉ là cảm xúc của một người lính trong ngày chiến thắng, mà còn là lời tri ân dành cho vùng đất đã chịu biết bao mất mát, hy sinh để góp phần làm nên thắng lợi vĩ đại của dân tộc.
Trong ký ức của ông, Củ Chi không chỉ là một địa danh, mà còn là "cửa ngõ bốn phương" – vị trí chiến lược đặc biệt quan trọng trên hướng tiến vào Sài Gòn. Chính từ nơi đây, những mũi tiến công của quân giải phóng đã góp phần mở toang cánh cửa dẫn tới thắng lợi cuối cùng, kết thúc hơn hai mươi năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Điều làm ông nhớ mãi không chỉ là cảnh cờ giải phóng tung bay hay niềm vui của ngày toàn thắng, mà còn là hình ảnh những người dân Củ Chi đón bộ đội trong nước mắt và nụ cười. Sau bao năm sống trong hầm địa đạo, giữa bom đạn và khói lửa, họ vẫn giữ trọn niềm tin vào Đảng, vào cách mạng và vào ngày đất nước thống nhất.
Hai câu thơ:
Mỹ tới cũng phải cút ra
Ngụy đến quỳ lạy xin là tôi đi
không đơn thuần là lời khẳng định chiến thắng, mà còn thể hiện niềm tin son sắt của người lính vào chính nghĩa tất thắng. Đó là tiếng nói chân thành, mộc mạc nhưng mạnh mẽ của một thế hệ đã đi qua chiến tranh bằng tất cả lòng yêu nước và ý chí không gì khuất phục được.
Đặc biệt, hình ảnh "lời ca tiếng hát Củ Chi" đã khắc họa một vẻ đẹp rất riêng của những ngày đất nước hoàn toàn giải phóng. Sau tiếng súng là tiếng hát. Sau những năm tháng chia ly là niềm vui đoàn tụ. Những giai điệu ngân vang trên mảnh đất từng được gọi là "đất lửa" đã trở thành khúc khải hoàn của hòa bình, của độc lập và thống nhất non sông.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, mỗi lần đọc lại bài thơ viết vào tháng 5 năm 1975, ông Nguyễn Hữu Hài vẫn bồi hồi nhớ về những ngày lịch sử ấy. Đó là ký ức của một người lính đã đi qua chiến tranh, được chứng kiến thời khắc non sông thu về một mối và tận hưởng niềm hạnh phúc lớn lao nhất của cả một thế hệ.
Đối với ông, Củ Chi không chỉ là vùng đất thép của những năm tháng kháng chiến mà còn là biểu tượng của sức mạnh đại đoàn kết dân tộc, của ý chí quật cường và khát vọng hòa bình. Những vần thơ được viết trong niềm vui chiến thắng hôm ấy không chỉ lưu giữ cảm xúc của riêng ông, mà còn là lời nhắc nhở các thế hệ hôm nay về giá trị của độc lập, tự do – thành quả được đánh đổi bằng biết bao máu xương của những người đã ngã xuống vì Tổ quốc.



