ĐẤT LỬA VÀ NỤ CƯỜI TRÊN MÂM PHÁO CAO XẠ NGHỆ AN
Ký ức của cựu chiến binh pháo cao xạ Lê Minh Hùng (Đại đội 4, Trung đoàn 222)
Nghệ An những năm 1965 - 1968 là đầu mối giao thông cực kỳ quan trọng, là cửa ngõ hướng vào vĩ tuyến 17. Địch tập trung đánh phá ác liệt các tọa độ như phà Bến Thủy, ga Vinh, rú Rum. Đại đội pháo cao xạ 57ly của chúng tôi được giao nhiệm vụ chốt giữ ngã ba chiến lược này, quyết tâm hạ bệ uy thế của "Không lực Hoa Kỳ".Cuộc sống trên trận địa cao xạ vô cùng khắc nghiệt. Giữa cái nắng gắt như thiêu như đốt của miền Trung, những mâm pháo bằng sắt nóng lên như những lò bánh mì. Chúng tôi phải mặc áo trấn thủ dày cộm để tránh bị bỏng khi va chạm vào thân pháo. Khi tiếng còi báo động rú lên, tất cả các vị trí: trắc thủ hướng, trắc thủ tà, xạ thủ nạp đạn lập tức vào vị trí, mắt gắn chặt vào kính ngắm quang học, theo dõi từng đường bay của những chiếc "Thần sấm" lao xuống ném bom.Tôi nhớ nhất trận đánh chiều ngày 22 tháng 9 năm 1966. Địch huy động từng tốp máy bay liên tục bổ nhào, ném bom sập một góc ụ súng của khẩu đội 3. Tiếng nổ đanh tai, bụi đất mù mịt hắt lên. Người khẩu đội trưởng bị mảnh bom găm vào ngực, máu chảy đầm đìa nhưng tay vẫn cầm cờ chỉ huy, gào to: "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!". Lời hô ấy như một luồng điện chạy dọc sống lưng chúng tôi. Toàn đại đội đồng loạt nhả đạn, những làn chớp lửa màu xanh lục liên tục vút lên trời xé toạc màn khói đen. Chiếc F-105 dẫn đầu đội hình địch trúng đạn, bốc cháy ngùn ngụt rồi đâm sầm xuống biển Cửa Lò.Sau trận đánh, khi đếm lại vết đạn trên ụ súng, nhìn xung quanh hoang tàn đổ nát, chúng tôi lại ngồi bệt xuống đất, lôi điếu cày ra hút và cười ha hả với nhau. Khuôn mặt ai nấy đều sạm đen vì khói thuốc súng, chỉ có hàm răng là trắng bóng hiện lên cùng nụ cười lạc quan, yêu đời. Sự lạc quan kiên cường ấy chính là thứ vũ khí tối tân nhất giúp chúng tôi bám trụ trận địa qua hàng ngàn trận bom, viết nên khúc vĩ thanh oanh liệt của tuổi trẻ thời hoa lửa đất Nghệ An.



