Bài viết

ĐẤT MẸ ÔM VỀ: HẠ SĨ LÊ ĐỨC TÍNH

Nghệ An07/07/2026Nguyễn Thị Thư (Nghĩa Đồng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

ĐẤT MẸ ÔM VỀ: HẠ SĨ LÊ ĐỨC TÍNH

Có những sự hy sinh thầm lặng giữa ngàn xanh vách đá, nơi khói súng mùa đông năm 1966 buốt giá xé rách bầu trời, để lại khoảng trống mênh mông trong lòng người ở lại trước một tuổi xuân vừa chạm ngõ hai mươi tư. Đến với cuộc thi "Cuộc chiến thời hoa lửa", bước chân tôi như khựng lại khi chạm vào trang sử oanh liệt đầy huyết lệ của Hạ sĩ Lê Đức Tính. Sinh năm 1942 tại mảnh đất Tào Sơn, huyện Anh Sơn, tỉnh Nghệ An – nơi dòng sông Lam cuộn chảy qua những triền núi đá dốc đứng, anh lên đường nhập ngũ mang theo sự kiên cường và lòng yêu nước thuần khiết của người trai xứ Nghệ. Ngày 25 tháng 11 năm 1966, giữa lúc cuộc chiến tranh phá hoại bằng không quân của giặc Mỹ trút xuống miền Bắc đạt đến độ tàn khốc đỉnh điểm, đơn vị chốt chặn của anh nhận mệnh lệnh bằng mọi giá phải giữ vững cao điểm để bảo vệ huyết mạch hành quân. Trời mùa đông rẻo cao sương muối phủ trắng xóa, nhưng trận địa lại rực cháy do bão bom tọa độ liên tục cày nát các công sự. Khói độc mịt mùng hòa lẫn mùi khét của đất đá bị nung chảy, tiếng gầm rú của máy bay phản lực giặc xé toạc màn sương dày đặc.

Trong trận đối đầu không cân sức ấy, hỏa lực địch quét rát mặt hào, một mảnh bom phạt ngang vai khiến anh Tính bị thương nặng, máu trào ra xối xả làm ướt đẫm vạt áo bạt. Đồng đội định băng bó dốc sức đưa anh về tuyến sau, nhưng người chiến sĩ hạ sĩ lắc đầu đẩy tay họ ra. Giữa làn đạn xối xả, anh biết nếu mình rời vị trí, chốt chặn sẽ bị đe dọa nghiêm trọng. Bằng một nghị lực phi thường vượt lên trên mọi giới hạn sinh học, anh Tính gồng mình bám vào vách hào sũng nước mưa rừng, dùng một tay ghì chặt báng súng, tay còn lại liên tục ném những quả lựu đạn cuối cùng để đẩy lùi đợt tiến công cận chiến của giặc. Anh trút hơi thở cuối cùng khi quân địch tháo chạy, máu của anh đã thấm đẫm vào từng tấc đất quê hương. Chi tiết biểu tượng xé lòng găm vào tâm khảm những người đồng đội chính là chiếc thắt lưng bạt dính máu tươi, dẫu bị mảnh bom xé rách một góc nhưng khóa đồng vẫn găm chặt vào gờ công sự đá như một lời thề giữ chốt kiên cường. Anh Tính nằm lại ở tuổi hai mươi tư, gửi lại thanh xuân vào ngàn xanh vĩnh cửu. Câu kết đắt giá cho cuộc đời anh chính là dòng máu nóng đã hòa vào lòng đất mẹ, một lời nhắn nhở đanh thép gửi thế hệ trẻ thời đại số hôm nay về cái giá vẹn tròn của tự do được đổi bằng xương máu của cha anh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
ĐẤT MẸ ÔM VỀ: HẠ SĨ LÊ ĐỨC TÍNH | Câu chuyện thời hoa lửa