Đất mình nhỏ nhưng lòng mình phải lớn
Đất mình nhỏ nhưng lòng mình phải lớn

Trong hành trình dựng xây quê hương, phường Hòa Hiệp của Phú Yên hôm nay đã thay đổi rất nhiều. Những con đường thẳng tắp, những mái trường khang trang, những khu dân cư nhộn nhịp khiến người ta dễ quên rằng nơi đây từng trải qua một thời kỳ gian khó. Đó là thời kháng chiến chống Mỹ – thời mà người dân vẫn gọi bằng cái tên đầy tự hào: “Thời hoa lửa”.
Khi ấy, Hòa Hiệp còn hoang sơ, với ruộng muối bạt ngàn, rặng dừa nối nhau từ Bãi Ngà đến Bãi Xép. Dù bom đạn luôn rình rập, người dân vẫn kiên cường sống và chiến đấu. Trong số những người góp phần xây dựng phong trào ở địa phương, ông Lê Văn Chấn – trưởng đội du kích Hòa Hiệp, là người được nhắc nhớ nhiều nhất. Ông vốn là thợ chài, quen từng gò cát, từng con suối nhỏ. Khi giặc địch lập đồn, ông đã cùng bà con đào hầm, mở đường bí mật, dẫn đội du kích tránh được nhiều trận bao vây. Lời nói ông thường nhắc: “Đất mình nhỏ nhưng lòng mình phải lớn” đã trở thành phương châm cho nhiều thế hệ.“Thời hoa lửa” đã đi qua, nhưng những đóng góp âm thầm của người dân Hòa Hiệp vẫn tỏa sáng. Câu chuyện của ông Chấn, bà Sen và bao người dân bình dị khác chính là niềm tự hào để thế hệ hôm nay học tập. Nhờ họ mà Hòa Hiệp có một nền hòa bình bền vững, một tương lai rộng mở. Và hơn hết, lịch sử ấy nhắc nhở mỗi người rằng: Hòa bình hôm nay có được từ sự hy sinh của bao người năm xưa.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.



