Đặt Nợ Nước Trên Thù Nhà
Mối thù dòng họ giữa vương triều nhà Trần lúc bấy giờ vô cùng căng thẳng. Cha của Trần Quốc Tuấn là An Sinh Vương Trần Liễu vốn có hiềm khích sâu sắc với người em ruột là vua Trần Thái Tông (Trần Cảnh). Trước khi qua đời, Trần Liễu cầm tay con trai dặn dò trong nước mắt: "Con không vì cha mà lấy được thiên hạ, thì cha chết nơi chín suối cũng không nhắm mắt".
Mang trên vai lời di chúc nặng nề của cha, nhưng khi đất nước đứng trước họa xâm lăng của đế quốc Nguyên - Mông, Trần Quốc Tuấn đã có một quyết định khiến người đời sau kính phục. Ông chọn gạt bỏ hoàn toàn "thù nhà" để dốc lòng phụng sự "nợ nước".
Lúc bấy giờ, triều đình cử Trần Quang Khải (con trai vua Trần Thái Tông) làm Thượng tướng Thái sư, chức vụ cao nhất trong triều, còn Trần Quốc Tuấn làm Tiết chế thống lĩnh toàn quân. Giữa hai người lúc đầu có sự dè chừng do hiềm khích của thế hệ trước.
Hiểu rõ quân thù mạnh như vũ bão, nếu nội bộ vương triều chia rẽ thì nước mất nhà tan, Trần Quốc Tuấn đã chủ động tìm cách hòa giải. Một hôm, tại bến Đông Bộ Đầu, ông mời Trần Quang Khải sang thuyền của mình để cùng đàm đạo việc quân. Biết Thượng tướng Thái sư thích tắm gội, Trần Quốc Tuấn đã tự tay nấu một nồi nước thơm, vừa tự tay dội nước tắm cho Trần Quang Khải, vừa thân mật nói:
"Thật may mắn cho tôi khi hôm nay được tắm rửa cho Thượng tướng."
Trần Quang Khải vô cùng xúc động trước tấm lòng chân thành, sự khiêm nhường và bao dung của người anh họ. Ông đáp lại:
"Tôi mới là người may mắn khi được Quốc công Tiết chế tự tay gội tắm."
Sau buổi gặp gỡ định mệnh đó, mọi tị hiềm, nghi kỵ giữa hai vị trụ cột triều đình hoàn toàn tan biến. Sự hòa hợp giữa hai bộ óc thiên tài quân sự đã trở thành biểu tượng cho khối đại đoàn kết toàn dân. Nhờ tinh thần "vua tôi đồng lòng, anh em hòa thuận", quân dân nhà Trần đã đồng tâm hiệp lực, đập tan hàng vạn quân Nguyên - Mông hung hãn, giữ vững bờ cõi nước Nam.



