Đất nước gọi tên những người con của mẹ
Có những nỗi đau không thành tiếng… Có những hy sinh chẳng thể nào đong đếm bằng thời gian hay lời kể. Trong những trang sử vàng chói lọi của dân tộc Việt Nam, có bóng dáng của những người mẹ âm thầm, lặng lẽ – những người mẹ không cầm súng, không ra trận… nhưng đã dâng hiến cả cuộc đời, cả máu thịt của mình cho độc lập – tự do của Tổ quốc.
Nam Đồ Sơn, một ngày mưa chiều 16.8.2025, chúng tôi có mặt tại nhà Mẹ Việt Nam Anh Hùng Nguyễn Thị Hiên - TDP Quang Trung,Mẹ có 12 người con (5 con trai, 7 con gái) trong đó có 02 người con là liệt sỹ trong thời kỳ chống Mỹ:- Liệt sỹ Bùi Đình Uy hy sinh ngày 12/3/1968 tại mặt trận phía Nam; cấp bậc, chức vụ: Hạ sỹ QĐNDVN; Liệt sỹ không có vợ, không có con- Liệt sỹ Bùi Đình Vũ hy sinh ngày 16/4/1972 tại mặt trận phía Nam; cấp bậc, chức vụ: Thượng sỹ QĐNDVN; Liệt sỹ không có vợ, không có convẫn dáng người nhỏ nhắn, nụ cười hiền hậu đó ngồi ở chiếc ghế đi-văng chờ chúng tôi đến như bao lần trước đây. Bước đến thềm nhà, chúng tôi chợt thấy đâu đó trong ánh mắt của mẹ không phải là sự chờ đón các đoàn công tác khác mỗi dịp đến thăm Mẹ, mà đối với Đoàn thanh niên - Mẹ luôn dành cho chúng tôi tình cảm đặc biệt, đó là ánh mắt giống như ánh mắt của người mẹ chờ các con của mẹ đi lính trở về, vì các con của Mẹ cũng xung phong ra chiến trường tầm chạc độ tuổi của anh em chúng tôi - đương thì thanh xuân....Xúc động - đó là cảm xúc mà mỗi chúng tôi khi được nghe mẹ kể, mẹ tâm sự về nỗi lòng của mình trong suốt bao năm qua kể từ khi tiễn 2 người con đi làm nhiệm vụ Bảo vệ Tổ quốc thiêng liêng.Những câu chuyện đời thường nhưng chất chứa biết bao mất mát, hy sinh của các Mẹ Việt Nam Anh hùng luôn để lại bài học sâu sắc cho thế hệ hôm nay. Từ những năm tháng chiến tranh khốc liệt, các mẹ đã tiễn chồng, tiễn con ra chiến trận, chấp nhận nỗi đau riêng để đổi lấy độc lập, tự do cho dân tộc. Chính sự hy sinh thầm lặng ấy đã hun đúc nên truyền thống kiên cường, bất khuất của dân tộc Việt Nam.Khi đất nước còn trong lửa đạn, có những người mẹ không đứng nơi tiền tuyến, nhưng lại gánh trên vai nỗi đau mà không một chiến hào nào có thể sánh được. Mỗi lần tiễn con ra trận, là một lần mẹ giấu nước mắt vào trong, gửi con cho đất trời và thầm cầu mong một ngày bình yên trở lại.Ở vùng đất biển Nam Đồ Sơn (TP Hải Phòng) có một người mẹ như thế. Mẹ Nguyễn Thị Hiên, năm nay đã 98 tuổi, tóc bạc như sương, giọng run run vì tuổi tác, nhưng ánh mắt mẹ vẫn sáng, vẫn ấm như những ngày xưa mẹ tiễn con ra đi với niềm tin lặng lẽ. Mẹ kể:"Nhà tôi có 5 người con trai, 3 người đi bộ đội. Một đứa trở về... hai đứa không về nữa. Đứa đi năm 66, đứa sau đi năm 68, mà đi vào B là biết… không chắc còn. Thằng bé chưa đầy 20 tuổi cũng nằng nặc đòi đi... Tôi chẳng nghĩ gì... vì dân vì nước thôi…"Hai người con của mẹ – liệt sĩ Bùi Đình Uy và liệt sĩ Bùi Đình Vũ – đã ngã xuống nơi chiến trường miền Nam, những năm tháng khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Cả hai đều chưa lập gia đình, chưa một lần biết đến hạnh phúc riêng, chỉ biết cầm súng và chiến đấu cho ngày đất nước sạch bóng quân thù.Mẹ bảo, mất con thì ai mà không đau. Nhưng mẹ không cho phép mình yếu đuối. Mẹ chọn cách nén lại, để sống – và tiếp tục nuôi dạy những người con còn lại nên người:"Tôi nghĩ... mất con thì ai chẳng khổ... nhưng rồi nghĩ lại, nhờ ơn Bác Hồ mà nước mình giành được độc lập, cơm no áo ấm, con cháu được ăn học... thì mình mừng chứ. Tôi khóc, nhưng không oán trách... chỉ mong đất nước mãi yên bình, cho các con tôi yên nghỉ".Để có thể đưa một người con trở về với đất mẹ, mẹ đã tự mình vào miền Nam – đi suốt hơn một tháng, băng qua những cánh rừng, những đoạn đường bộ đội năm xưa từng đặt dấu chân. Mẹ đi không chỉ để tìm hài cốt – mẹ đi để nói lời sau cuối với con..."Tôi đem được một đứa về… mà đi mất một tháng hai ngày. Còn thằng anh... thì không biết ở đâu. Mộ liệt sĩ trong đấy nhiều lắm. Tôi cứ nghĩ… mang được con về là mừng rồi... Chẳng dám đòi hỏi gì đâu, nhà nước lo cho đầy đủ là tôi biết ơn nhiều lắm…"Không có nỗi đau nào lớn hơn nỗi đau mất con. Nhưng không có sự hy sinh nào cao cả hơn sự hy sinh cho hòa bình của dân tộc. Mẹ Nguyễn Thị Hiên – người phụ nữ nhỏ bé ấy – đã gánh trong tim những mất mát không tên… và thắp sáng lên trong lòng bao thế hệ một tình yêu nước nồng nàn, bền bỉ.Nếu có thể gửi lời từ hiện tại về quá khứ, chúng ta sẽ nói gì với những người mẹ đã âm thầm cống hiến cả đời mình cho Tổ quốc?Có lẽ... là lời cảm ơn – nhưng hơn thế – là lời hứa: sẽ sống xứng đáng, sống tử tế, sống kiêu hãnh dưới bóng cờ mà các mẹ, các anh đã đổ máu để giữ gìn. Đối với thế hệ trẻ Nam Đồ Sơn, những câu chuyện của mẹ là lời nhắc nhở về giá trị thiêng liêng của hòa bình. Đó không chỉ là niềm tự hào, mà còn là trách nhiệm để thanh niên hôm nay sống xứng đáng, tiếp nối truyền thống anh hùng của cha ông. Từ đó, mỗi đoàn viên, thanh niên cần ra sức rèn luyện, học tập, cống hiến hết mình trong công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.






