Đất nước hòa bình, ông ra mặt trận

Đại tướng Lê Trọng Tấn có một đời binh nghiệp lẫy lừng với vai trò tư lệnh nhiều chiến dịch quan trọng. Khi miền Nam hoàn toàn giải phóng, đất nước thống nhất, ông lại được Đảng và quân đội giao phó vị trí tư lệnh các mặt trận nóng bỏng như biên giới Tây Nam (1978), biên giới phía Bắc (1979).
Đại tá Lê Đông Hải vẫn nhớ như in lần gặp cha tại sân bay Tân Sơn Nhất (TP. Hồ Chí Minh) đầu năm 1979. Khi ấy, Tư lệnh mặt trận biên giới Tây Nam Lê Trọng Tấn đã đưa đại quân vào thủ đô Phnom Penh - Campuchia và chuẩn bị tiêu diệt hang ổ của chế độ diệt chủng Khmer Đỏ. Lúc này, ông Hải là một chuyên gia về vũ khí hóa học được cử sang Campuchia để xử lý những vấn đề liên quan.
“Gặp nhau ở sân bay, ba tôi hỏi: “Mày đi đâu đấy con?”. Khi biết tôi chuẩn bị lên máy bay quân sự bay sang Phnom Penh, ông dặn dò vài điều để tránh tàn quân Khmer Đỏ phục kích. Thấy ông vội vã ra Bắc, tôi rất băn khoăn vì chiến trường Campuchia sắp thu được thắng lợi cuối cùng, là Tư lệnh mặt trận sao ông không ở lại? Sau này tôi mới biết ông đang chuẩn bị đương đầu ở một mặt trận còn nóng bỏng hơn khi Trung Quốc chuẩn bị đưa quân tấn công toàn tuyến biên giới phía Bắc” - ông Hải nhớ lại.
Sau lễ mừng chiến thắng ở Hoàng cung tại thủ đô Phnom Penh, ông Hải trở lại Hà Nội. Khi ấy, quân Trung Quốc đã tràn xuống nhiều tỉnh biên giới phía Bắc nước ta. “Về đến nhà, tôi vội hỏi: “Quân Trung Quốc đến đâu rồi ba?”. Ba tôi điềm nhiên: “Quân địch đã chiếm Lạng Sơn nhưng chúng sẽ sớm rút”. Khi ấy, bảo vệ miền Bắc chỉ còn duy nhất Quân đoàn 1 nhưng ba tôi vẫn rất tự tin ở khả năng giành thắng lợi của quân ta. Về sau, đúng như dự đoán của ông, quân Trung Quốc đã rút khỏi các thị xã biên giới sau ít ngày chiếm đóng”




